Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.
ông minh, vì tôi nắm được điểm yếu của anh trong tay, nhìn thì như đang để anh bay cao, nhưng thực chất tôi mới là người thâm hiểm, bởi dây diều luôn ở trong tay tôi.
Miumiu đã quá coi trọng tôi, cô ấy nói cứ như tôi là Chúa tể, là Thượng đế, nhưng thực ra tất cả những điều đó đều do Lê Bằng chủ động, tôi chỉ phối hợp một cách bị động mà thôi.
Nhưng Miumiu lại nói, tôi mới là người chiến thắng, điều cô ấy hy vọng nhất là trở thành cô gái như tôi, suốt đời sẽ lấy tôi làm tấm gương để học tập.
Tôi lại thấy thật hổ thẹn.
Tối hôm đó, tôi nằm trong lòng Lê Bằng, kể anh nghe về những câu chuyện tình yêu ly kỳ của Miumiu, anh nghe xong ngạc nhiên vô cùng.
Tôi hỏi anh: “Nếu chúng ta không quen nhau, anh cũng không gọi nhầm điện thoại, thì cô gái như Miumiu anh có bỏ qua không?”.
Lê Bằng trách móc vì tôi hình dung anh như một con sư tử đói khát thèm thịt người, sau đó anh nói: “Ba người chúng ta trước kia là đồng nghiệp, anh và cô ấy chưa bao giờ gọi điện cho nhau”.
“Em không tin trên đời này lại có thứ tình bạn đơn thuần giữa đàn ông và phụ nữ, khi tình bạn qua đi chắc chắn sẽ có thay đổi về tình cảm.”
“Thế nên anh mới không có bạn là nữ.”
“Không có một ai?”
Anh gật đầu.
“Vậy anh và bạn gái sau khi chia tay, có còn là bạn của nhau không?”
“Anh chưa bao giờ làm khó chính mình.”
“Vậy việc chúng ta ở bên nhau, đã bao giờ làm khó cho anh chưa?”
Anh nghĩ ngợi, rồi nói: “Những thứ đó không được coi là làm khó”.
Tôi im lặng, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ bắt anh miễn cưỡng nói với tôi: “chưa bao giờ”, nhưng cũng không mong chờ đáp án mập mờ như vậy, tôi thừa nhận, tôi cảm thấy buồn bực.
Phụ nữ thật ngốc, biết rõ không nên hỏi nhưng vẫn cứ hỏi. Tôi là phụ nữ, thỉnh thoảng vẫn ngốc nghếch vậy. Nhưng phụ nữ ngốc nghếch không phải là cái tội, suy nghĩ của phụ nữ giống như một cuộc chiến mà ở đó tình cảm và lý trí tranh đấu với nhau, cái nào chiếm được thế thượng phong cái đó có quyền quyết định, thế nên đàn ông hay nói phụ nữ thay đổi thất thường, họ không hiểu, phụ nữ luôn phải đấu tranh với chính mình, đó là vướng mắc mà đàn ông cũng không thể giải quyết được.
Tôi kể cho Lê Bằng nghe câu chuyện “gõ nhầm cửa” của Miumiu, anh nghe xong ôm tôi chặt hơn nữa, nói: “Bao nhiêu người gõ cửa nhầm như vậy, nhưng chỉ có câu chuyện của chúng ta là có thể tiếp diễn, đó chính là nhờ duyên phận”.
Tôi quay lại ôm anh, hỏi: “Đại Mao, nếu như ngày trước cô gái anh nhắn tin nhầm không phải là em, mà là người khác thì anh và người đó có giống như chúng ta bây giờ yêu thương nhau không?”.
Anh hỏi tôi vì sao gọi anh là Đại Mao, rồi lại hỏi tại sao tôi có thể thắc mắc một vấn đề nhạt nhẽo chẳng có khả năng xảy ra như vậy.
Thấy chưa, đàn ông là thế đấy.
Tôi nói: “Em gọi anh là Đại Mao vì như vậy khiến em có cảm giác thân thiết và em cũng muốn gọi như vậy, đây là cách mà em thể hiện tình cảm với anh. Em hỏi câu hỏi đó là vì em muốn biết, tại sao nó lại không thể xảy ra, nếu người con gái kia cũng có hứng thú với những tin nhắn của anh như em, chưa biết chừng anh và cô ta cũng sẽ ở bên nhau, như vậy thì sẽ chẳng có em nữa rồi”.
Đột nhiên tôi cảm thấy có gì đó thương cảm, bị chính giả thiết của mình làm hoảng sợ, run lên trong lòng.
Lý trí nói với tôi rằng, điều đó chắc chắn không thể xảy ra, bởi vì tôi đã xuất hiện, nhưng tình cảm lại nói cho tôi biết, nếu thực sự có từ nếu, thì rất có thể vợ của Lê Bằng sẽ mang họ Vương, Trương, Điền, Tần. Mà cũng có thể, chúng tôi bỏ lỡ dịp may, mất đi cơ hội duy nhất để gặp được một nửa dành cho mình. Sau này chỉ có thể ngốc nghếch chạy khắp nơi tìm kiếm một người vẫn đang trốn ở nơi nào đó, nhưng cũng có thể, cả đời không tìm thấy, mà cũng có khi tìm thấy rồi mới phát hiện đã tìm nhầm người.
Lê Bằng cười nói: “Nhưng anh đã có em, từ nay về sau sẽ không có người khác nữa”.
Lê Bằng chỉ dùng một câu để bảo đảm đã xua tan được những lo lắng vớ vẩn trong tôi, anh nói dễ dàng như vậy, không hề sơ hở, cho dù trong lòng tôi hiểu, có những lời thề sinh ra chỉ để chờ người ta phá vỡ, có những cam đoan chỉ là để dỗ dành người khác và kéo dài thời gian, nhưng cũng không thể phủ nhận, tôi thích nghe những lời nói này đến thật đúng lúc, kịp thời xua đi những lo sợ trong tôi.
Sau khi Miumiu biết tôi kể chuyện của cô ấy với Lê Bằng, cô ấy tỏ ra rất bất mãn với tôi, tôi tưởng Miumiu bất mãn vì tôi nói ra chuyện riêng tư của cô ấy, nhưng tôi đã nhầm.
Cô ấy nói: “Cậu có biết không bạn yêu quý, không bao giờ được phép khen ngợi người khác giới trước mặt người yêu hoặc chồng của mình. Họ sẽ ghen tị, cho rằng cậu đã thay đổi hoặc muốn chia tay nên mới ngầm gợi ý như vậy”.
“Nhưng cậu với tớ cùng là phái nữ, cậu là người bạn cùng giới tốt nhất của tớ, tó làm gì có bạn khác giới, mà cũng chẳng bao giờ khen ngợi họ.”
Cô ấy khoát tay, nói: “Cùng phái càng nguy hiểm hơn! Cậu biết không, các chuyên gia nói rằng, hơn tám mươi phần trăm đàn ông đều ảo tưởng có quan hệ yêu đương với bạn gái của người bên gối hoặc người yêu mình. Một số phụ nữ rất thông minh, họ k