Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.
che giấu kẻ thứ ba.
Nhưng khi tiếng nói của tôi cất lên, tôi lại hỏi về một vấn đề khác.
Tôi hỏi: “Nếu anh là một kẻ hiếp dâm muốn ra tay với em, em lừa anh rằng em mắc bệnh thế kỷ, hy vọng anh sẽ buông tha, anh đoán em sợ nhất phải nghe câu gì?”.
Lê Bằng không trả lời được.
“Vậy anh nói cho em biết, nếu em nói như vậy, anh có tin không?”
“Anh không tin.”
Tôi hỏi tại sao.
“Nếu sự thật là vậy, em chắc chắn hy vọng anh sẽ bị lây, thế gọi là ăn phải quả đắng.”
Tôi gật đầu, cảm thấy anh nói có lý, sau đó tiết lộ đáp án nói: “Em sợ anh sẽ nói với em rằng: Ồ, trùng hợp quá, anh cũng mắc căn bệnh đó”.
Lê Bằng nhếch mép, nửa muốn cười nửa không, rồi tắt đèn, chui vào chăn của tôi, nói: “Bà xã, anh cũng mắc bệnh nan y đây, em mau chữa giúp anh đi”.
Thứ mà đáng sợ hơn bệnh nan y, đó là mặt trơ trán bóng.
Ngày nghỉ, tôi và Miumiu hẹn nhau tại một quán cafe.
Cô ấy nói cô ấy muốn mở một quán cafe của riêng mình.
Tôi hỏi cô ấy có tiền không, cô ấy nói cô ấy có hai triệu.
Tôi rất kinh ngạc, hỏi cô ấy tiền ở đâu ra.
Miumiu nói cô ấy đã bán hết quà tặng của những người bạn trai cũ, hơn nữa còn bán cả căn nhà mà bố mẹ để lại, giờ cũng có thể coi như một quý cô.
Quên không kể, bố mẹ Miumiu đã ly hôn, bố cô ấy lấy một Hoa kiều, mẹ cô ấy lấy một người ở miền Nam, khi họ ly hôn đã đem căn nhà là tài sản chung để lại cho cô con gái duy nhất, nguyên nhân chỉ vì một lẽ, nếu nó thuộc về một trong hai người bọn họ, cả hai đều cảm thấy bất mãn, chi bằng để lại cho kết tinh tình yêu một thời của mình.
Miumiu nói, mọi thứ trong căn nhà đó đều lưu giữ kí ức không vui, mỗi lần nghĩ đền việc ba người trong gia đình họ đã từng cùng nhau trải qua mọi chuyện, cô ấy lại thấy rất nực cười, khi tai họa ập đến họ đường ai nấy đi, không ai quan tâm đến người thừa là cô ấy.
Tôi hỏi Miumiu, nhà bán rồi, cô ấy sẽ ở đâu?
Cô ấy nói, cô ấy sẽ thuê nhà để ở, sau này tích lũy được, sẽ mua một căn hộ khép kín xinh xắn, kê vừa đủ một chiếc giường đơn, cũng chỉ chuẩn bị một bộ bát đũa, một đôi dép lê, một bộ bàn chải đánh răng và khăn mặt.
Tôi im lặng, Miumiu đã nhắm trúng điểm yếu mềm nhất trong lòng tôi.
“Miumiu à, trên thế giới này, không ai có thể sống một mình mãi mãi. Con người là loài động vật quần cư(*), luôn cần tìm bạn cho mình, người bạn đó có thể là nam, cũng có thể là nữ, nhưng nhất định phải là động vật sống.”
(*) Quần cư: Sống bầy đàn.
Miumiu nói, cô ấy có thể nuôi thú cưng.
“Thú cưng không thể nói chuyện cùng cậu, cũng không thể hiểu cậu, càng không thể đưa cậu đi bệnh viện lúc cậu ốm.”
Miumiu hỏi vặn lại tôi: “Thế bố mẹ tớ thì sao? Họ đã từng là bạn của tớ, là bạn của nhau, nhưng bây giờ họ đều tự tìm bạn đời mới cho mình, trong lòng họ, tớ không tồn tại nữa. Điều này có nghĩa là gì? Bạn đời cũng không đáng tin cậy, có thể thay hoặc tìm mới bất cứ lúc nào”.
Những lời Miumiu nói làm tôi nhớ đến bố mẹ mình, nếu như họ cũng đường ai nấy đi, liệu tôi có biến thành một Miumiu thứ hai?
Câu hỏi này không có lời giải đáp.
Miumiu và tôi nói chuyện với nhau cả buổi chiều về viễn cảnh của quán cafe, cô ấy nói đã đăng ký một lớp học pha chế cafe, cô ấy muốn tự mình trải nghiệm, tự mình tận hưởng cảm giác thành tựu khi pha chế thành công một tách cafe, khi được nhìn tâm trạng vui vẻ của khách lúc nhâm nhi ly cafe đó. Cô ấy nói, nếu có một quán cafe, thì những người trong quán chính là bạn của cô ấy. Nhìn thấy người khác vui, cô ấy cũng thấy vui lâ
Thế nên tôi vẫn thường nói, Miumiu là một cô gái lạc quan, cô ấy luôn có tinh thần của AQ.
Sau đó, Miumiu nhắc đến Trâu Chi Minh, cô ấy bảo lời nói và hành động của Trâu Chi Minh rất lạ. Rồi cô ấy lấy một ví dụ cụ thể.
Trâu Chi Minh nghe điện thoại luôn lén lén lút lút, luôn nở một nụ cười ngọt ngào khi đọc tin nhắn, mọi câu nói đều thể hiện rõ niềm hạnh phúc, đây là chứng bệnh của những cậu bé đang đắm chìm trong tình yêu.
Cậu bé? Đang yêu? Trâu Chi Minh?
Trí tò mò của phụ nữ rất mạnh, vì những lời Miumiu nói, tôi nảy sinh một sự tò mò mãnh liệt với Trâu Chi Minh.
Chúng tôi rất nhanh đã tìm được đáp án.
Rời khỏi quán cafe, Miumiu cùng tôi về nhà thăm mẹ, chúng tôi đi đến gần khu chung cư, nhìn thấy Hòa Mục đi cùng một người phụ nữ không nên xuất hiện ở đây và cũng chưa bao giờ xuất hiện ở đây.
Người phụ nữ đó tôi biết rất rõ, dù cô ta có hóa thành tro tôi cũng nhận ra – Phạm Dung.
Phạm Dung đi giày đế bằng, cô ta đi trước nói chuyện điện thoại, Trâu Chi Minh xách hai túi thực phẩm đi theo phía sau. Lúc này, anh ta đã bắt kịp bước chân của Phạm Dung, anh ta dồn hai chiếc túi về một bên tay, tay còn lại ôm lấy eo Phạm Dung.
Phạm Dung nhìn anh ta một cái, rồi tiếp tục cuộc điện thoại.
Tôi rất hối hận vì đã không kịp thời lôi Miumiu đi trốn, khiến Phạm Dung nhanh chóng nhận ra sự theo dõi của chúng tôi. Lúc tiến lại chào hỏi Trâu Chi Minh giới thiệuPhạm Dung là vợ anh ta. Miumiu tỏ ra rất thản nhiên và hào phóng, cô ấy không chỉ nói với Phạm Dung chuyện Trâu Chi Minh viết sách, mà còn nói: “Tôi và