Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341924
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.
sản xuất lại đư tới một lô sản phẩm áo lót vừa hoàn thành thiết kế.
Từ trước đến giờ, tổ A phụ trách hoạch định thị trường tiêu thụ với đối tượng khách hàng là phụ nữ thành niên, sản phẩm mới được tung ra lần này lại nhắm tới đối tượng nhân viên văn phòng.
Bộ phận thị trường sẽ hoạch định như thế nào? Tất nhiên không thể chỉ có lý luận suông. Phụ nữ và áo lót có quan hệ như thế nào? Đó là mối quan hệ giữa chủ nhân và thợ mát-xa. Một chiếc áo lót tốt phải đem lại cho chủ nhân cảm giác thoải mái, dễ chịu khi mặc, cảm giác như nó sinh ra là để dành cho mình, đồng thời nó phải đạt được yêu cầu thu hút người tiêu dùng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thiếu nữ thích ren và đường viền, già dặn hơn một chút lại thích cảm giác chân thật từ chất liệu và tính thời trang của sản phẩm. Căn cứ vào nhu cầu tiêu dùng của từng đối tượng khách hàng khác nhau, mỗi chiếc áo lót cũng đều có linh hồn riêng. Một chiếc áo lót không thể làm cho mọi phụ nữ yêu thích, mà nó phải nhắm tới một đối tượng cụ thể.
Tất cả các đồng nghiệp nữ của tổ A đều nhận được chiếc áo lót theo kích cỡ ngực của mình, vào nhà vệ sinh, trong khoảng thời gian mười phút, chúng tôi vừa phải điều chỉnh dây áo, nâng chỉnh bầu ngực, còn phải xem khuôn ngực của mình có thích hợp với chiếc áo hay không.
Thời gian kết thúc, chúng tôi chỉnh trang lại quần áo, quay trở lại phòng họp của bộ phận thị trường.
Lê Bằng đang đợi ở đó.
Sau khi tất cả nữ nhân viên đều về chỗ ngồi, bắt đầu phát biểu ý kiến, mỗi người đều phải chỉ ra một ưu điểm và khuyết điểm.
Lưu Tranh Tranh phát biểu đầu tiên, cô ta nói: “Khoảng trống ở phần đỉnh không đủ, có cảm giác như bị đè nén, hơn nữa lớp bên trong là mút, mặc trong khoảng thời gian dài sẽ làm nhũ hoa thêm đậm màu”. Ngực cô ta căng nhất trong số tất cả những người ngồi đây.
Tiếp theo từ trái sang phải mọi người lần lượt phát biểu.
Lúc đến lượt tôi, tôi nói: “Tôi thấy phần dưới quả ngực không đủ độ cong, một phần quả ngực không được bao bọc hết, như vậy sẽ làm hằn lên phần thịt phía sau lưng và ở gần nách, ảnh hưởng tới mỹ quan”.
Lưu Tranh Tranh hỏi tôi: “Cô lấy nhầm size à?”.
Tôi nói không hề, đúng là size C.
Lê Bằng ngẩng đầu nhìn tôi một cái, chỉ duy nhất một cái, nhưng đã thể hiện được ý tứ khác.
Lưu Tranh Tranh chợt nở nụ cười như hiểu ra tất cả, cô ta nói: “Cũng to đấy chứ!”.
Tôi nói, tại sao cô ta không đi làm gương mặt đại diện cơ chứ…
Thư ký của tổ A ghi chép lại tất cả ý kiến của chúng tôi, tiếp đến là thảo luận về vấn đề đàn ông và sức mua, cũng chính là vấn đề nhân tố bên ngoài tác động.
Đây luôn là một vấn đề khó.
Xã hội Trung Quốc khá bảo thủ so với xã hội phương Tây, đàn ông mua áo lót cho phụ nữ không phải là điều phổ biến, nhưng cũng phải nói rằng, phụ nữ mặc áo lót ngoài việc bảo vệ cho bộ phận quan trọng nhất của cơ thể, còn có một phần nguyên nhân lớn là vì đàn ông. Áo lót đẹp là nguyên nhân chủ yếu hấp dẫn đàn ông, họ đâu có hiểu gì về cảm giác thoải mái, họ chỉ biết đến những đường cong ẩn nấp sau chiếc áo lót.
Nhưng vấn đề là, đàn ông không bao giờ hiểu được những người phụ nữ trạc tuổi như mình sẽ mặc loại đồ lót nào. Những người đàn ông lớn tuổi thích ren và viền hoa, trẻ tuổi hơn lại thích sự thần bí ở những thiết kế trưởng thành, giống như đàn ông lớn tuổi thì thích thiếu nữ, còn nam sinh nhỏ tuổi lại thích phụ nữ trưởng thành. Điểm này sẽ ảnh hưởng đến nhu cầu mua và sức mua của phụ nữ.
Thế nên, vấn đề lần này của chúng tôi là nghiên cứu làm sao cho hệ thống sản phẩm mới nhận được sự ủng hộ từ phía đàn ông lớn tuổi.
Tôi kiến nghị nên đưa ra thiết kế một màu, điểm thêm viền ren hoặc họa tiết hoa.
Nhưng Lưu Tranh Tranh lại cho rằng, trang phục của phụ nữ trưởng thành nên hạn chế hoa văn. Chiếc áo lót nhiều hoa văn hay phụ kiện trang trí không những bị lộ màu qua lớp áo ngoài, còn khiến cho những chiếc áo bó sát trở nên lồi lõm, khiến người mặc phải ngượng ngùng và cũng khiến nó mất thẩm mỹ.
Nhưng nếu không có bất cứ trang sức nào, chiếc áo lót này sẽ quay trở lại trạng thái ban đầu.
Tất cả mọi người đều trầm tư suy nghĩ, Lê Bằng cho nhóm nhân viên nữ của tổ A thời hạn ba ngày để suy nghĩ, sau ba ngày, mỗi người đều phải đưa ra một phương án giải quyết, bao gồm cả chính anh.
Tôi chưa bao giờ nghi ngờ năng lực làm việc của Lê Bằng, đặc biệt là trong chuyện này. Có thể dẫn một câu nói của người xưa để hình dung tình huống hiện tại: “Nam nữ phối hợp, làm không thấy mệt”.
Về đến nhà, Lê Bằng hỏi tôi: “Chẳng phải từ trước đến giờ em đều mặc size C sao? Kiểu dáng mới này, size C nhỏ quá à?”.
“Phụ nữ đang trong kỳ kinh ngực thường bị cương cứng, rất khó chịu. Những chiếc áo lót có kích thước phù hợp thường ngày trong những ngày này sẽ hơi chật.”
Lê Bằng lại nói: “Thế tại sao em không mua thêm vài chiếc size D, chuẩn bị trước thì cần gì phải lo”.
Tôi cảm thấy anh nói rất có lý, nhưng không phù hợp với lợi ích kinh tế, tôi đáp: “Chỉ vì năm ngày trong tháng mà phải tiêu tốn vài trăm đồng, phụ nữ bình thường sẽ không làm như vậy. Bọn em thà