Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1928 lượt.

Nhược Nhược đều là fan của anh ấy”.
Tôi không biết tại sao Miumiu lại lôi cả tôi vào, chỉ biết rằng, ánh mắt Phạm Dung nhìn tôi rất kỳ quái.
Phạm Dung nói một câu bâng quơ: “Tôi chỉ biết anh ấy viết sách, còn tưởng đó chỉ là những mẩu chuyện cười mà không ai muốn đọc, không ngờ cũng có độc giả, càng không ngờ được rằng trong số đó còn có cả Vi Nhược”. Cuối cùng, cô ta còn đá thêm một câu: “Cô không giống người thường đọc loại sách này”.
Cuộc hội ngộ bốn người kết thúc trong bầu không khí gượng gạo, sau khi Trâu Chi Minh và Phạm Dung đi khỏi, Miumiu đưa ra một kết luận.
Cô ấy nói: “Tớ nhận thấy rõ, Phạm Dung không hề mong muốn người khác biết mối quan hệ của cô ta và nhà văn Hòa, đặc biệt là cậu”.
Tôi gật đầu, nói: “Cô ta làm cho tớ cảm thấy tớ vừa biết một bí mật không nên biết nhất, tớ rất muốn tìm hiểu bí mật mà cô ta đang cố giấu. Tại sao cô ta lại như vậy?”.
“Chỉ có một cách để lý giải cho thái độ như vậy, đó là xấu hổ.”
“Tớ không hiểu. Tớ gặp nhiều trường hợp đàn ông cảm thấy xấu hổ về vợ của mình, chứ chưa gặp trường hợp nào vợ lại ghét bỏ chồng.”
“Bây giờ không còn là thời đại mà chồng là ông trời nữa, Phạm Dung là điển hình của mẫu phụ nữ giỏi giang, có lẽ cô ta không thích văn nhân.”
Tôi bĩu môi, cảm thấy mọi thứ thật lạ, cứ như không cẩn thận mở ra chiếc hộp Pandora vậy.
Tôi không kể chuyện n với Lê Bằng, mặc dù anh nhận ra tôi có vẻ bất thường.
Những biểu hiện khác thường của tôi rất rõ ràng, khi nấu cơm tôi nhầm đường thành muối, nhầm xì dầu thành dấm, món thịt chua ngọt trở thành thịt kho xì dầu, vậy mà Lê Bằng vẫn an ủi tôi: “Ngon phết, ăn với cơm ngon lắm”. Lúc giặt quần áo, tôi lại quên ấn nút khởi động, quần áo bị ngâm cả tiếng đồng hồ, tôi mới nhận ra, máy giặt hôm nay có vẻ quá yên lặng.
Lê Bằng quan sát tôi rất lâu, lúc này anh không nhịn được nữa, hỏi tôi hôm nay đã xảy ra chuyện gì.
Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại: “Lê Bằng, trong những tình huống nào con người ta không muốn giới thiệu bạn đời của mình với bạn bè?”.
“Có lẽ vì áp lực lớn quá chăng?”
“Nếu như đã là vợ chồng, ngồi chung trên một con thuyền rồi thì còn có áp lực gì không thể cùng nhau đối mặt?”.
Anh do dự một lúc rồi hỏi tôi: “Có phải em không quen với cuộc sống hiện nay không?”.
Hóa ra anh cho rằng tôi đang nói về hai chúng tôi.
Tôi vội vã phủ nhận: “Không phải, em chỉ hỏi vui vậy thôi”.
Mặt anh đầy vẻ nghi hoặc, nói: “Nếu em cảm thấy cuộc sống hiện nay cần phải thay đổi, chúng ta có thể thử…”.
Tôi ngắt lời anh: “Em đã bảo là chỉ hỏi vui thôi mà!”.
Lê Bằng ngạc nhiên không nói gì, nhìn tôi.
Tôi hất tóc, giải thích: “Không phải em đang nổi cáu với anh, em thật sự chỉ hỏi vui thôi”.
Nói xong câu này, tôi bỗng cảm thấy lực bất tòng tâm, cảm giác giống như dù mình nói gì cũng không nhận được sự đồng cảm.
Tôi đành tự cười mỉa mai, nói: “Thôi bỏ đi, coi như em chưa nói gì”.
Hai giờ đêm, một cơn đau quằn quại làm tôi bừng tỉnh, tôi yếu ớt lấy tay lay Lê Bằng, nhưng anh không hề nhúc nhích.
Tôi gọi to: “Lê Bằng, cứu em!”, anh mới giật mình tỉnh dậy.
Câu đầu tiên buột khỏi miệng tôi đó là: “Đồ khốn! Tôi sắp chết rồi đây này!”.
Lần đầu tiên nghe thấy tôi nhắc đến từ chết, anh sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, còn tôi, vừa khóc lóc vừa không ngừng chửi rủa.
Ba giờ sáng, Lê Bằng ôm tôi chạy đến phòng cấp cứu.
Bác sĩ kê cho tôi thuốc giảm đau, Lê Bằng tóm lấy ông ấy hỏi, cái thai có giữ được không?
Tôi uể oải trợn mắt nhìn anh, rồi ngoảnh mặt đi, không muốn nói gì.
Bác sĩ nói cho anh biết, đây là đau bụng kinh.
Lê Bằng lại nói, tôi chưa bao giờ bị đau như vậy, anh nghi ngờ tôi có vấn đề khác.
Tôi quay mặt vào tường bĩu môi, thầm nghĩ: “Anh mới có vấn đề”.
Bác sĩ tiếp tục giải thích rằng, đau bụng kinh có thể hơi đau, nhưng cũng có thể rất nghiêm trọng, nếu nghiêm trọng, lập tức đưa đến bệnh viện là cách xử lý đúng nhất, để tránh trường hợp đau kéo dài sẽ để lại di chứng.
Vẻ mặt Lê Bằng vẫn hết sức hoài nghi.
Về đến nhà, anh làm theo lời bác sĩ dặn, rót cho tôi một cốc nước ấm.
Tôi hỏi: “Tại sao anh lại cho rằng em đang có thai?”.
Anh nói, trước khi tôi gọi anh dậy, anh đã nằm mơ, trong giấc mơ có một đứa trẻ gọi anh là bố, gọi tôi là mẹ.
Tôi nói: “Anh thật ngốc, chúng ta toàn dùng bao cao su mà”.
Lê Bằng nói: “Có khi nào dùng mà bị rách không, giấc mơ này có thể là một lời cảnh báo”.
Tôi sắp bị anh làm cho tức chết, tôi hét to: “Rách cái gì mà rách! Anh đang mong chờ cái gì! A a a…! Anh mau tránh khỏi tầm mắt em, em đang muốn giết người đây!”.
Sau chuyện đó, Lê Bằng đã rút ra được một quy tắc hôn nhân: Không nên kể chuyện cười với phụ nữ đang trong kỳ kinh nguyệt.
Những chuyện liên quan đến “kỳ kinh nguyệt” còn nhiều hơn tưởng tượng của tôi, nó được biểu hiện cụ thể ở công ty ngay hôm sau.
Là một phụ nữ ai cũng nhận thức được những phản ứng tự nhiên của cơ thể khi những ngày đó đến, ngực cương cứng, bụng dưới căng chướng, lưng và xương chậu đau nhức,… Điều trùng hợp là, khi ngực tôi cương cứng, bộ phận