Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1901 lượt.
xen vào: “Tư duy của những người làm nghệ thuật rất khó hiểu”.
“Anh ấy đâu phải một nhà nghệ thuật, anh ấy là một văn nhân.”
“Chẳng phải anh ta nói, muốn khảo sát tình tiết cho nhân vật chính trong chuyện sao, có lẽ chỉ khi ép nhân vật chính đến tận cùng mới đạt được hiệu quả.”
Tôi không nói gì, cả người mệt mỏi rã rời.
Về đến nhà, tôi phát hiện gót chân nổi hai cục bong bóng, Lê Bằng đích thân bưng nước rửa chân cho tôi. Rửa chân xong, lại dùng cồn giúp tôi tiệt trùng vết thương, dùng kim châm vào hai cục bong bóng, sau đó lại tiếp tục xử lý vết thương.
Tôi nhìn anh, trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng. Đây chính là người đàn ông mà tôi đã lấy làm chồng, từ lúc mang tiền đến cứu tôi đến tận bây giờ anh chưa hề oán trách một câu. Vậy mà tôi, đã có một ngày đầy bướng bỉnh và hoang đường, lại còn phải tìm người đến để thu dọn hậu quả. Nếu chuyện này xảy ra khi tôi chưa lấy chồng, chắc chắn mẹ tôi sẽ cằn nhằn với tôi rằng: “Một lần ngã là một lần bớt dại, con cứ phải ngã vài lần, thì mới nhớ được lâu”.
Tôi nghĩ, không phải là Lê Bằng không biết nói đạo lý, chỉ có điều anh không chọn lúc tâm trạng hay cơ thể tôi mệt mỏi nhất để nói, bởi nếu theo tính cách của tôi, tôi chắc chắn sẽ cãi lại anh.
Vì thế, anh chọn cách im lặng và thông cảm.
Tôi nói: “Ông xã, chúng ta mua một chiếc xe đi”.
Anh sửng sốt, hoang mang, hỏi tôi tại sao?
“Đàn ông ra ngoài bàn chuyện làm ăn phải đi lại nhiều không có xe có tiện không? Không thể mất mặt với người ta cũng càng không thể thua về khí thế, chiếc xe đối với đàn ông tựa như châu báu của phụ nữ, nó không chỉ là bộ mặt, mà còn là công cụ đi lại, bất kể là để việc di chuyển hay việc làm ăn đều mang đến sự thuận tiện, anh nên có một chiếc xe.”
“Em quên rồi à? Chúng ta đã thỏa thuận, tiền kiếm được là để dành cho con cái.”
Tôi sờ vào bụng, nói: “Con còn chưa thấy bóng dáng đâu, chẳng lẽ vì nó mà người lớn phải chịu khổ sao? Hay là đợi có con rồi tích lũy sau, nhiệm vụ cấp bách bây giờ là công việc của anh”.
“Không được, không được, trẻ con cần tiêu nhiều tiền lắm…”
“Em nói được là được, thực tế chứng minh, nếu công việc của cha mẹ làm không tốt, thì sao kiếm được tiền nuôi con? Chỉ cần công việc của anh thăng tiến, nhà chúng ta sợ gì không kiếm thêm được chiếc xe nữa? Hơn nữa, quy định hạn chế mua xe sắp thực thi, giờ mua xe tốt hơn nhiều so với sau này phải xếp hàng mà không mua được. Tóm lại, tất cả đều do em quyết, ngày mai chúng ta cùng đi xem xe, mua luôn!”
Lê Bằng không phản bác, anh bị tôi làm cảm động.
Đã là vợ chồng, bất kể là thấu hiểu hay bất đồng thì đó đều là quan hệ tương hỗ, bởi hôn nhân là việc lựa chọn cùng bước đi trên một con đường của hai con người với hai trí hướng khác nhau.
Vài ngày sau, Lê Bằng lái một chiếc xe cũ về.
Tôi hỏi anh hết bao nhiêu tiền, anh giơ tay ra hiệu: Sáu.
Sáu mươi nghìn tệ mua được một chiếc xe cũ, đây là lần chi tiêu xa xỉ nhất từ khi chúng tôi kết hôn.
Tôi gọi chiếc xe này là Tiểu Hắc, bởi toàn thân nó phủ một lớp sơn màu đen.
Sự xuất hiện của Tiểu Hắc, khiến Lê Bằng như được thay da đổi thịt. Anh rất nhiệt tình với Tiểu Hắc, thậm chí còn nhiệt tình hơn cả với tôi.
Buổi trưa, Lê Bằng xách một xô nước và giẻ lau xuống dưới nhà, dưới bàn tay của anh, Tiểu Hắc trở nên bóng lộn.
Buổi chiều, không biết Lê Bằng kiếm đâu ra đươc tấm bạt bọc xe, Tiểu Hắc được đeo khẩu trang che kín mặt.
Buổi tối, Lê Bằng xuống nhà tất cả ba lần, lúc trở về luôn nói với tôi: “Tiểu Hắc đúng là càng ngắm càng thấy đẹp”.
Tôi nói, em muốn mua một số đồ treo trang trí cho Tiểu Hắc.
Lê Bằng phản đối, anh nói Tiểu Hắc lúc nào cũng phải được giữ trong trạng thái sạch sẽ nhất, gọn gàng nhất, không cần bất cứ thứ gì như gối ôm, gối tựa, bọc ghế, đồ treo hay là nước hoa.
Tôi nói, trang trí một chút cũng có ảnh hưởng gì đến vẻ bề ngoài của nó đâu.
Anh vẫn kiên quyết phản đối.
Tôi nói: “Tiểu Hắc đâu có phải là của riêng anh”.
Anh nhìn tôi một cái, rồi nói: “Anh là người trực tiếp lái xe, anh phải được ngồi trong môi trường mà anh cảm thấy thoải mái nhất”.
Tôi kinh ngạc mở to mắt nói: “Treo chút đồ lên mà cũng cảm thấy không thoải mái sao? Đồ đạc trong nhà này đều do em bố trí, anh có cằn nhằn bao giờ đâu?”.
Anh nói: “Thế nên, bà xã đại nhân ơi, em cứ sắp xếp hết mọi thứ trong nhà đi, còn Tiểu Hắc nhường lại cho anh, hãy để cho nó được đơn giản nhất”.
Anh nói cứ như tôi đang sỉ nhục Tiểu Hắc vậy.
Tôi nói: “Tiểu Hắc là mảnh đất sạch cuối cùng của nhà chúng ta sao?”.
Anh gật đầu.
Tôi lại nói: “Anh vẫn kiên quyết chứ?”.
Anh tiếp tục gật đầu.
Tôi không nói gì, cầm cuốn tạp chí bên cạnh lên lật xem, nhìn như rất bình thản và yên ổn, nhưng thực ra tôi đang cố gắng kiềm chế những ý nghĩ phản nghịch đang không ngừng trỗi dậy, trong lòng thầm nghĩ: “Anh nói không cần mình nhất định cứ làm”.
Bắt đầu từ hôm đó, tôi liền có dự cảm, Tiểu Hắc sẽ thành chướng ngại trong mối quan hệ của tôi và Lê Bằng.
Sáng sớm hôm sau, chúng tôi cùng nhau dậy như mọi ngày, đánh răng, rửa mặt, ă