Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342140
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2140 lượt.
g mại à? Sau đó thì sao?”
“Sau đó anh ta phát hiện bạn gái mình bước vào cùng một người đàn ông khác, mối quan hệ của họ rất không bình thường.”
Ánh mắt của tôi tự nhiên đưa ra phía ngoài cửa, đúng lúc một đôi nam nữ bước vào, mối quan hệ của họ dường như cũng không bình thường.
Tôi và Trâu Chi Minh lấy đôi nam nữ này làm mục tiêu, đồng thời luôn ngồi trong chỗ kín để quan sát họ.
Trâu Chi Minh thỉnh thoảng lại giảng giải với tôi, anh ta nói: “Con gái mà lấy vai huých vào vai của con trai, đây là cử chỉ rất thân mật, thông thường chỉ làm với người rất thân thiết hoặc những cặp đôi đang yêu nhau. Anh chàng đó vén tóc mai của cô gái lên, vì sợ nó sẽ bị rớt vào cốc cafe, hành động này so với vừa rồi càng thân mật hơn”.
Tôi gật đầu, rồi nói nhỏ: “Cô gái hôn lên má anh chàng kìa, họ là một đôi!”.
Trâu Chi Minh gật đầu bổ sung thêm: “Còn là hai kẻ khốn kiếp đang ngoại tình”.
Tôi kinh ngạc, hỏi lại anh ta vì sao lại biết?
Anh ta nói, tiểu thuyết của anh ta đặt ra tình huống như vậy.
Giờ thì tôi đã hiểu.
Sau khi đôi nam nữ đó đi khỏi, tôi và Trâu Chi Minh cũng rời khỏi quán cafe, đi bộ dọc theo phố Trường An.
Trâu Chi Minh nói, nhân vật chính của anh ta nhìn rõ chân tướng, rất tổn thương nhưng do tính tình nhút nhát không dám xông lên vạch trân sự thật đành phải lang thang không mục đích.
Cái giá của câu nói đó là, chúng tôi đã đi bộ qua ba ga tàu điện ngầm dọc theo phố Trường An. Lúc tôi không thể chịu đựng thêm, định lên tiếng cũng là lúc Trâu Chi Minh lôi từ trong túi ra một đống giấy lộn. Anh ta nói, tâm trạng của nhân vật chính rất tệ, muốn trả thù xã hội. Sau đó, anh ta vứt đám giấy lộn xuống đường.
Tôi nhìn đống giấy đó, đang nghĩ xem thế này có bị coi là xả rác bừa bãi hay không, thì bỗng có một người xuất hiện, anh ta nói chúng tôi xả rác bừa bãi ra phố Trường An, bị phạt hai trăm đồng.
Tôi kinh ngạc, nguyên nhân kinh ngạc không phải là hai trăm đồng, mà là vì Trâu Chi Minh nói với đối phương mình không có tiền. Quả thực anh ta không có tiền, tiền lẻ trên người anh ta đã dành để mua cafe và sandwich hết rồi, còn tiền tôi đem theo cũng không đủ.
Người đó nói, chỉ cần chúng tôi nhặt rác lên, vứt vào thùng thì sẽ không bị phạt nữa.
Tôi thấy anh ta rất thấu tình đạt lý, liền cúi đầu định nhặt số giấy đó lên.
Nhưng Trâu Chi Minh quát lớn: “Tụt mất cảm hứng rồi! Vứt về vị trí cũ!”.
Tôi dè dặt đặt chúng trở lại vị trí cũ, đồng thời nói với người đó rằng: “Lát nữa tôi sẽ nhặt chúng lên, anh ta đang tìm cảm hứng sáng tác, anh ta là một họa sĩ theo trường phái ấn tượng, thành thật xin lỗi…”.
Người đó không chấp nhận lời giải thích của tôi, kiên quyết viết hóa đơn nộp phạt, số tiền hai trăm đồng.
Tôi và Trâu Chi Minh đều tròn mắt ngạc nhiên, chúng tôi cùng xin người đó hãy nương tay, nhưng kết quả không khả quan.
Chúng tôi đành phải chia nhau gọi điện cầu cứu, người duy nhất có thể mang tiền mặt đến lúc này là Lê Bằng, anh nói anh đang bàn chuyện làm ăn ở gần đây, mọi chuyện vừa kết thúc, mười phút nữa chắc chắn sẽ có mặt. Quả nhiên anh nói lời giữ lời, khắp người đầy bụi bặm đến tìm tôi, ngay cả tóc cũng bị gió thổi rối tung, cúc áo khoác còn chưa kịp đóng, gương mặt thể hiện sự lo lắng.
Tôi ngay lập tức lao vào lòng Lê Bằng, đẩy làn gió lạnh muốn len lỏi vào vòng tay anh ra ngoài.
Sau khi mọi việc được giải quyết, Lê Bằng hỏi tôi ngọn ngành sự việc, tôi bị anh hỏi cho mê muội đầu óc, suy nghĩ cũng hỗn loạn, chỉ biết kể rằng: “Em và nhà văn Hòa đang tìm cảm hứng sáng tác, bất cẩn thế nào lại khiến cho nhân viên vệ sinh ở đây nổi giận, bọn em lại không mang đủ tiền…”.
Dường như Lê Bằng đã hiểu mọi chuyện nhưng vẫn nhìn tôi một cách hết sức khó hiểu.
Tôi hiểu ý anh, anh muốn hỏi, tại sao tôi lại ở đây, tôi giải thích: “Em vốn định đi siêu thị mua cá, không ngờ lại gặp cảnh nhà văn Hòa và người ta đang xô xát bên đường, em liền tới đó khuyên can, khuyên can xong em cùng anh ấy đi tìm cảm hứng sáng tác, tìm mãi, tìm mãi rồi tìm đến đây…”.
Nét mặt Lê Bằng đầy vẻ khó hiểu.
Trên đường về nhà, tôi nghĩ đi nghĩ lại về cuộc gặp gỡ kỳ lạ hôm nay, cuối cùng rút ra một kết luận: “Trâu Chi Minh đang có âm mưu”.
Tôi nói với Lê Bằng: “Thực ra chuyện khạc nhổ không cần phải làm ầm ĩ đến vậy, nhà văn Hòa thật sự rất cố chấp, anh ta cố tình làm ầm ĩ cho đến khi cảnh sát giao thông tới mới thôi. Lẽ ra đi đến trung tâm thương mại cũng không cần phải đi taxi, nhưng anh ta kiên quyết bắt taxi, mà đi taxi thì tốn đến mấy chục đồng. Đến đó rồi, em cũng nói là em không đói, nhưng anh ta kiên quyết gọi hai chiếc sandwich cá ngừ, và ăn hết veo trước mặt em, thế là lại mất thêm mấy chục đồng nữa. Còn nữa, ngay cả một đứa trẻ cũng biết không được vứt rác lung tung, nhưng anh ta lại chọn đúng phố Trường An để vứt, nhân viên vệ sinh yêu cầu nhặt lên, anh ta còn kiên quyết bắt em đặt về chỗ cũ, thái độ rất tệ, vậy nên mới bị phạt nặng! Thực ra bây giờ tính lại, hơn một trăm đồng mà anh ta đã tiêu, cộng với số tiền trên người em cũng đủ để nộp phạt…”.
Lê Băng nói