Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1896 lượt.
g.
Tôi khom người nói khẽ: “Cậu đừng có đứng núi này trông núi nọ nữa, cậu là con gái ăn nói phải ý nhị một chút. Còn nữa, đàn ông đều thế cả, thích chơi trò mèo vờn chuột, nếu như quan hệ đã rõ ràng thì không còn sức hấp dẫn nữa, đây chính là điểm mấu chốt”.
Phía bên kia điện thoại, Miumiu cười một cách kiêu ngạo, cô ấy nói rằng cuộc sống của cô ấy bây giờ đầy rẫy những kích thích và hiềm nghi, cô ấy giống như một mảnh đất phong thủy quý giá, bị hai thế lực một trong tối, một ngoài sáng tranh giành, ông anh rể nuôi là đảng ngầm, còn cậu em là chính đảng. Ông anh luôn duy trì tần suất ngày ba tin nhắn hỏi thăm, còn cậu em thì đảm bảo có thể cung cấp cơm ăn ba bữa cho cô ấy, cô ấy trở thành mảnh ruộng màu mỡ để anh em họ thi nhau tìm hiểu, cày bừa.
Tôi rất lo lắng cho tương lai cũng như sức khỏe của Miumiu, nói: “Miumiu, hành động này của cậu là biến thái, còn nữa, cậu sắm vai nhân vật đứng giữa hai anh em họ, ngộ nhỡ sự việc bại lộ, cậu nói xem anh em họ liệu có trở mặt thành thù, hay hợp tác đối phó với cậu không? Cậu cẩn thận không khéo mất cả chì lẫn chài đấy”.
Cô ấy nói: “Tớ biết là tớ đang đùa với lửa, nhưng tớ không nhịn được, lâu lắm rồi tớ không có cảm giác yêu đương, tớ sắp chết khô rồi, tớ cần phải được chăm bón, thế nên cậu đừng khuyên tớ, vô dụng thôi”.
Quả nhiên tôi cũng không hề tiếp tục khuyên can cô ấy vì tàu điện ngầm đã vào ga.
Tôi hòa vào dòng người ra khỏi ga tàu điện ngầm, phăm phăm đi về phía trước, còn Trương tổng và Trương Mai thì gắng sức đuổi theo.
Trương tổng vỗ vỗ vai bên trái của tôi, nhưng giọng nói thì lại vọng đến từ bên phải, anh nói: “Cô đi nhầm hướng rồi”.
Tiếp đó, giọng của Trương Mai cũng vang lên một cách kỳ dị: “Đúng thế, Nhược Nhược sao cô cứ như người từ nơi khác đến thế”.
Tôi mỉm cười với họ, rồi cùng theo bước chân họ đi ra phía cửa cần đi. Dọc đường, tôi đều quan sát những cử chỉ, hành động mà Trương tổng và Trương Mai dành cho nhau. Trương Mai mở máy liên tục, còn Trương tổng không nói gì, thỉnh thoảng chỉ gật đầu, rồi lại quay sang nhìn tôi, nói: “Đừng để tụt lại phía sau nhé”. Sau đó, Trương Mai căm hận liếc tôi một cái.
Dần dần, tôi vượt lên trước hai người bọn họ, bước lên thang cuốn, phía sau vọng lại tiếng nói của Trương tổng.
Anh ta nói: “Vi Nhược, sao hôm nay cô lại đi tàu điện ngầm?”.
Tôi nói: “Tôi không đủ tiền đi taxi, đi tàu điện ngầm cho kinh tế”.
Anh ta cười nói: “Sau này cô vẫn sẽ đi tàu điện ngầm chứ?”.
Tôi cũng cười nói: “Tôi cũng chưa biết được”.
Trương Mai lại lườm tôi lần nữa.
Vì chuyện sáng nay mà mối quan hệ của tôi và Trương Mai lạnh đi nhanh chóng. Từ chỗ gặp nhau không chào hỏi giờ đã đến mức gặp nhau là lườm nguýt. Một ngày tôi phải gặp Trương Mai đến ba lần, nhãn cầu của tôi trở nên rất mỏi.
Lưu Tranh Tranh tinh ý phát hiện ra điều này, cô ta hỏi tôi có chuyện gì, tôi kể rõ đầu đuôi với cô ta.
Lưu Tranh Tranh rất phẫn nộ, cô ta nói: “Nếu không phải vì nhà tôi và nhà Trương tổng ở hai phía khác nhau, thì cô ta cũng không có cơ hội đó đâu”.
Tôi nói: “Theo những gì mà tôi nhìn thấy thì Trương tổng không hề thích cô ta”.
Lưu Tranh Tranh hỏi tại sao.
Tôi nói: “Thái độ của anh ấy với cô ta rất lạnh nhạt, giống như con người này có thể tồn tại mà cũng có thể không, nếu không phải giả bộ, thì chắc chắn là không coi trọng”.
Lưu Tranh Tranh hất mái tóc vương trên bờ vai nói: “Đúng vậy, mấy gã đàn ông thích Trương Mai đều có mắt như mù. Cô thử nhìn Giám đốc Lê mà xem, trong mắt anh ấy làm gì có cô ta, cho dù cô ta có xum xoe thế nào cũng vô dụng”.
Tôi chột dạ, lập tức hỏi kỹ hơn về chi tiết “xum xoe” kia.
Lưu Tranh Tranh thầm thì bí mật với tôi: “Có một hôm tôi tận mắt nhìn thấy cô ta kẹp hoa hồng vào tài liệu của Giám đốc Lê”.
Tôi chợt hiểu ra mọi điều, ngoài tỉnh ngộ còn có chút tức giận. Chuyện gì cũng có thể nhẫn nhịn nhưng chuyện này thì không thể!
Đối Với Tình Yêu, Phụ Nữ Có Thể Phân Thành Nhiều Loại, Nhưng Đàn Ông Thì Chỉ Chia Thành Một Loại
Lưu Tranh Tranh tiếp tục thì thầm: “Tôi sớm đã muốn nói với cô điều này, nhưng trước kia cô và Lê Bằng là một cặp, tôi sợ nói điều này ra sẽ làm ảnh hưởng tới quan hệ của hai người. Giờ thì hai người đã chia tay, coi như tôi múa mép khua môi, cô đừng nghĩ ngợi nhiều, chia tay rồi, cả hai đều lập gia đình thì chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa”.
Vì những lời đó của Lưu Tranh Tranh, tôi bắt đầu để ý đến Trương Mai, chú ý đến lời nói, cử chỉ và thái độ làm việc của cô ta, luôn dùng ánh mắt soi mói và phê phán để “bới móc” những khuyết điểm của cô ta. Tôi phát hiện ra, con người một khi đã ghét ai đó, thì mọi hành động của người đó đều không vừa mắt, ngay cả khi cô ta nói một lời hay, hoặc làm một việc tốt, nhưng trong mắt tôi nó trở nên vô cùng xấu xa, nó cho thấy cô ta đang có ý đồ khác. Đây chính là thành kiến.
Lúc sắp hết giờ làm, Trương Mai đi ngang qua chỗ tôi đến trước cửa phòng làm việc của Lê Bằng, gõ cửa bước vào, đặt một xấp tài liệu