Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Tác giả: Y Lạc Thành

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341513

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.

hìa khóa xe: "Kiếm Tẩu Thiên Phong, anh thấy người chán sống chính là Sở Vạn Hùng thì đúng hơn, lần này Sở Cẩn mò về nước, tám phần là do Sở Vạn Hùng cố ý. Bà xã, có muốn một khẩu súng lục 86 không, cũng là súng cách âm, còn tốt hơn cái của Trì Lăng Hạo nhiều!"
Lục Mặc Hiên nói xong, trực tiếp nhấn vào một cái nút, một cái hộp ẩn đột nhiên mở ra. An Nhược thò tay sờ vào bên trong, cái người này được lắm, trong xe vẫn còn cất giấu một khẩu súng tốt như vậy!
An Nhược vuốt vuốt báng súng, quả nhiên là một khẩu súng tốt, nhỏ nhưng vô cùng tinh xảo, báng súng rất ngắn, chuôi súng không phải chỉ có một màu đen, mà là dùng tơ vàng quấn thành một đóa hoa hồng.
Một đóa hồng, mê người nhưng nguy hiểm!
"Cây súng này còn hơn cả nhẫn kim cương! Lục Mặc Hiên, em đồng ý hôm nay tắm uyên ương với anh, nhưng mà, trước tiên phải giải quyết hai tên họ Sở kia trước đã. Lần này Mậu Hưng nhất định phải có lời, chuyện Hồng Thiên thu mua, anh đừng làm quá lộ liễu." An Nhược nói nhanh, sau đó cất súng lại vào trong chiếc hộp ẩn kia, đẩy cửa bước xuống xe.
Phịch một tiếng, cửa xe đóng lại, Lục Mặc Hiên nhìn qua kính chiếu hậu, An Nhược lấy tốc độ cực nhanh tiến vào trong đám người. Trong phút chốc mặt Lục Mặc Hiên hiện lên một nụ cười tà mị, không hề nóng lòng xuống xe, mà lấy điện thoại di động ra, không bao lâu, một giọng nói lạnh lùng truyền ra từ cánh môi Lục Mặc Hiên.
"Lập tức điều xe cảnh sát trở về, không cần đến nữa."
Cảnh Thủ, đội trưởng đội cảnh sát trước kia là lính tiên phong ở tổng bộ quân khu, trong một lần do hành động thất bại nên bị điều đến phân quân khu. Nhưng vì anh ta là người có năng lực, nên được bổ nhiệm làm đội trưởng đội cảnh sát khẩn cấp của thành phố A.
Lục Mặc Hiên nói xong liền cúp điện thoại, Cảnh Thủ sững sờ một cái, sau khi phản ứng kịp liền kết nối bộ đàm, một đoàn xe cảnh sát đồng loạt quay đầu trở lại đường cũ.
An Nhược khoanh hai tay trước ngực, mang ánh mắt khinh thường liếc nhìn hai anh em nhà họ Sở: "Hai anh em các anh muốn đánh nhau thì mời đi tìm chỗ khác mà đánh, công trình đã khởi công, Mậu Hưng toàn quyền phụ trách, nơi này không phải chỗ cho tập đoàn Quốc Lập các người dễu võ dương oai."
Sở Cẩn vì An Nhược mà chịu không ít nhục nhã, lần này về nước thứ nhất là để báo thù cho anh hai, thứ hai là để gây khó dễ cho An Nhược!
Anh hai làm việc quang minh lỗi lạc, chỉ tại tên Trì Lăng Hạo kia dở thủ đoạn, lại dám hạ thuốc với anh hai, làm hại anh hai ở trong khách sạn phải chơi nhiều gái như vậy, về đến nhà, vẫn còn tìm đàn bà! Một đêm chơi mấy chục người, thiếu chút nữa tinh tẫn nhân vong!
Sở Thiệu nhìn ánh mắt em trai vẫn không thay đổi, lập tức ngăn lại.
Sở Cẩn giận dữ rống lên một tiếng: "Anh hai, cái tên Trì Lăng Hạo kia đừng mong có thể thuận lợi hoàn thành công trình này ở thành phố A ! An Nhược, lần này, con mẹ nó, ông đây không phải muốn nhằm vào Mậu Hưng."
An Nhược hiểu ra, Trì Lăng Hạo chọc giận nhà họ Sở. Mậu Hưng bị vạ lây, An Nhược đảo mắt nhìn xung quanh, Trì Lăng hạo không biết đã trốn ở xó nào rồi.
An Nhược lắc lắc ngón trỏ: "Thứ cho tôi nói thẳng, Trì Lăng Hạo bị cuồng chơi thú nhân và SM, nhưng vẫn chưa đạt tới cái trình độ muốn chơi với đàn ông. Anh có ân oán gì với Trì Lăng Hạo sao?"
Lửa giận của Sở Cẩn bốc lên ngùn ngụt, thật muốn đè đầu An Nhược xuống rồi hung hăng chà đạp cái miệng kia! Từ lúc nào cô ta trở nên nhanh mồm nhanh miệng như vậy!
Sở Cẩn vô cùng không vui, khi thấy An Nhược đi đến sau người Lục Mặc Hiên, Sở Cẩn càng thêm không vui! Đàn bà mà ông đây nhìn trúng, lại đang dính vào người tên Lục Mặc Hiên kia như keo! Sở Cẩn thở phì phì phát hiện, hắn đối với An Nhược có một loại cố chấp khác thường, không thể cướp được An Nhược, liền mất hết tất cả tôn nghiêm của đàn ông!
Sở Thiệu sau khi nhìn thấy Lục Mặc Hiên, lập tức trừng mắt nhìn Sở Cẩn "Ngay lập tức trở về Mỹ cho anh, vừa về đã muốn làm loạn!"
Sở Cẩn hất cằm, "Anh hai, Trì Lăng Hạo đùa giỡn anh như vậy, mẹ nó, hắn ta có còn là đàn ông không vậy!"
Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Sở Cẩn không hề phát hiện ra, trong lời nói của hắn, còn mang một ý khác.
Lục Mặc Hiên khẽ cười một tiếng, "Sở Thiệu, nếu quả thực Trì Lăng Hạo ức hiếp anh, tôi nhất định bắt nó chịu trách nhiệm với anh."
An Nhược thiếu chút nữa thì phì cười, vốn tưởn rằng hôm nay sẽ được động tay động chân một chút, thật không ngờ chuyện lại thành ra thế này. Sở Thiệu mất hết mặt mũi, trực tiếp cúi đầu xin lỗi Lục Mặc Hiên, lập tức đưa mắt ra hiệu cho thuộc hạ.
Thuộc hạ của hắn hiểu ý, tiến lên muốn tóm lấy Sở Cẩn.
Sở Cẩn co chân đạp cho tên thuộc hạ một cái, sau khi đứng vững, liền chỉ tay vào mặt Lục Mặc Hiên nói: "An Nhược là đàn bà của tao, mẹ nó, mày cút xa ra một chút!"
Sau khi nói xong, Sở Cẩn không nói hai lời, giơ tay muốn đánh vào lưng An Nhược. Lục Mặc Hiên bình tĩnh đứng một bên, An Nhược tuyệt đối có khả năng trừng trị tên Sở Cẩn này một trận.
Vài giây sau, Sở Thiệu đành nhắm chặt mắt lại, mặt mũi đều vứt xuống Bắc Băng Dương hết rồi!
Sở Cẩn hét to mộ


pacman, rainbows, and roller s