XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Tác giả: Y Lạc Thành

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.

ặc Hiên, "Nếu vậy, nhất định phải dùng dầu bôi trơn rồi. Cái kia của anh nếu không có dầu bôi trơn chắc chắn không được."
Lần này đến lượt Lục Mặc Hiên gõ vào đầu An Nhược, "Bà xã, em lại nghi ngờ năng lực của chồng em rồi! Không cần dầu bôi trơn, chỗ đó của em chắc chắn có thể dung nạp được anh, yên tâm đi. Em phải vượt qua được cảm giác sợ hãi. Thân hình của chồng em vô cùng cường tráng, phía dưới của em chắc chắn sẽ tiết ra rất nhiều dịch, không cần đến dầu bôi trơn đâu."
An Nhược đen mặt, cái đề tài này quá mức nhạy cảm đi, không thích hợp nói giữa ban ngày ban mặt thế này. An Nhược không thèm nhìn Lục Mặc Hiên, trực tiếp quay đầu nhìn phía ngoài cửa sổ.
Một loạt xe cảnh sát rú còi chạy lướt qua như một cơn gió, An Nhược liếc mắt nhìn theo, tổng cổng có mười chiếc.
"Lục Mặc Hiên, thành phố A này lại xảy ra chuyện gì rồi ư, sao lại huy động nhiều xe cảnh sát vậy."
Lục Mặc Hiên liếc nhanh mắt nhìn biển số xe của chiếc xe chạy cuối cùng, sau đó nhàn nhạt mở miệng, "Không cần phải xen vào, bọn họ chính là người của cục cảnh sát. Bà xã, mẹ vợ thích ăn cái gì? Hay là có hứng thú với việc gì không?"
Lục Mặc Hiên tự nhiên thay đổi đề tài.
An Nhược gõ nhẹ tay vào thành ghế, nói: "Mẹ em thích ăn thanh đạm, không thích nói chuyện vòng vo. Anh thật lòng với bà là được rồi."
Vẻ mặt của Lục Mặc Hiên đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc: "Nếu vậy, anh liền trực tiếp đến trước cửa nhà em dập đầu ba cái."
An Nhược chậc chậc hai tiếng, "Lục Mặc Hiên, mời nói tiếng người!"
Lục Mặc Hiên ngồi thẳng lưng nói: "Rõ, bà xã đại nhân!"
"Bà xã đại nhân, hôm nay chúng ta tắm uyên ương được không?" Lục Mặc Hiên vô cùng nghiêm túc đề nghị, kì thực trong lòng đã sớm tính toán trước rồi.
"Anh không sợ dì cả của em đến rồi lại rây hết lên người anh sao?" An Nhược bình tĩnh mở miệng, vốn dĩ kinh nguyệt của cô rất đều, nhưng hôm trước bụng cô có chút nhói đau, chẳng lẽ tháng này dì cả tới những hai lần.
Lục Mặc Hiên bĩu môi, "Vậy thì cũng chẳng còn cách gì nữa, rây thì rây. Ăn tối xong, chúng ta liền thi hành chiến thuật tắm uyên ương!"
An Nhược trực tiếp coi Lục Mặc Hiên như không khí, giơ tay bật radio, vặn vài cái, chuyển đến kênh tin tức của thành phố A.
Giọng nói êm ái của cô dẫn chương trình truyền ra, ngón tay vẫn đang đặt trên volume của An Nhược đột nhiên cứng đờ, nhanh chóng quay đầu nhìn Lục Mặc Hiên: "Lục Mặc Hiên, mau đi tới công trường xây dựng của Đạt Thuận, tập đoàn Quốc Lập bắt nạt người quá đáng rồi, khối thịt béo này Mậu Hưng đã nuốt rồi, lý nào lại có thể phun ra được!" Ánh mắt An Nhược lóe ra tia lạnh lùng, giống như mũi tên bắn thẳng ra ngoài.
Lục Mặc Hiên xoay vô lăng một cái, Land Rover linh hoạt xoay một vòng liền chuyển sang làn đường khác, hướng tới công trường xây dựng của Đạt Thuận chạy vút đi. Lục Mặc Hiên hết sức khôn khéo lựa chọn nghe theo An Nhược.
Mậu Hưng thành công dành được công trình này, người đại diện của tập đoàn Quốc Lập thẹn quá hóa giận, dẫn theo một đoàn người tới công trường quấy rối.
Trong đầu An Nhược không ngừng nghĩ tới câu nói phát ra từ radio, cạch một tiếng tắt radio đi, lần này người mà tập đoàn Quốc Lập dẫn tới là người của Sở Thiệu, Sở Thiệu trông có vẻ là người bình tĩnh, không giống như kẻ sẽ làm ra loại chuyện như này.
Sau ót An Nhược nóng lên, liệu có phải là Sở Cẩn hay không? Nghĩ như vậy, An Nhược liền quay đầu nói cho Lục Mặc Hiên biết. Mày Lục Mặc Hiên nhíu lại, ngón trỏ nhẹ nhàng gõ trên vô lăng, "Sở Cẩn bị Sở Vạn Hùng vứt sang đất Mĩ rồi, trừ phi Sở Cẩn tự ý chuồn về, nếu không chắc chắn hắn không thể có mặt ở thành phô A này được."
An Nhược thở ra một hơi, mí mắt rủ xuống, "Biết vậy em đã mang theo khẩu súng cách âm kia rồi, em đoán chính là cái tên khốn Sở Cẩn kia, Sở Cẩn thoát khỏi tay của Sở Vạn Hùng, muốn tìm em trút giận nhưng lại không tìm được em, đành phải gây rối ở công trường. Lục Mặc Hiên, chi bằng quẳng tên khốn này tới Châu Phi đi, phái thêm mấy người bộ đội đặc chủng đi theo hắn, xem hắn còn trốn được không!"
Lục Mặc hiên trịnh trọng gật gật đầu, "Bà xã, ý này của em không tồi. Sở Cẩn có thể dễ dàng mang một đống người như vậy tới gây rối, Sở Thiệu chắc chắn cũng đã ngấm ngầm ra tay. Lần này thì có cớ để trị hai tên nhãi đó rồi."
Lục Mặc Hiên vứt một câu xuống, sau đó hung hăng nhấn ga, Land Rover vững vàng lao vút về phía trước, chưa tới 30 phút đã chạy tới công trường xây dựng thuộc dự án đầu tư của Đạt Thuận.
An Nhược nhìn ra phía ngoài cửa xe, cái tên vênh váo đứng ở giữa kia không phải Sở Cẩn thì là ai!
Sở Cẩn lúc này nhìn trông có vẻ xốch xếch, trên trán bị thương, máu chảy ròng ròng. An Nhược đảo mắt nhìn quanh, đứng trước mặt Sở Cẩn đích thị là Sở Thiệu. Sở Thiệu vung nắm đấm đấm lên mặt Sở Cẩn, Sở Cẩn nhanh tay ôm chặt cánh tay của Sở Thuộc, hai anh em mũi đối mũi mắt đối mắt.
An Nhược nặng nề hừ một tiếng, "Hai anh em đánh nhau không ở nhà họ Sở mà đánh, lại tới địa bàn của Mậu Hưng mà đánh, đang diễn tuồng cho ai xem vậy!"
Lục Mặc Hiên cười tít mắt cởi dây an toàn, rút c