
Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 134583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/583 lượt.
Hawke chỉ chỉ nồi trong tay hắn.
Cúi đầu nhìn nồi trong tay, Khấu Thiên Ngang cứng đờ, rồi vẻ mặt khó chịu nhìn người đang để đồ ăn vào trong tủ lạnh, cất đồ trong bếp.
“Anh phiền cái gì?” Hawke tự tiện lấy một bát canh thịt ngồi một bên vừa ăn vừa hỏi.
Hắn lại cứng đờ, trừng tên phiền nhiễu kia một cái.
“Trước kia, khi có chuyện gì phiền lòng anh hay nấu linh tinh.” Khấu Thiên Ngang hừ một tiếng, không để ý tới hắn, bắt đầu cọ rửa phòng bếp. “Rồi sau đó rửa mọi thứ sạch bóng.”
Hắn nổi gân xanh trên trán, Hawke biết mình chọc tức hắn, cảnh giác lui từng bước, ai ngờ, hắn lại khôi phục khuôn mặt như không có gì, rồi hắn đứng lên, hướng tới gần Hawke.
Hawke liên tục thối lui đến cửa phòng bếp, đã thấy lão ca nhe răng cười, hai tay đặt trên bả vai, thân thiết gọi tên của hắn: “Hawke.”
“Khụ… hả… cái gì?” Da đầu hắn cũng run lên nhìn lão ca lấy đi bát canh ở trên tay mình.
“Ăn không như vậy không tốt.” Khấu Thiên Ngang nháy mắt liền tươi cười, lấy giẻ đưa cho hắn. “Lau sạch chỗ dầu mỡ đằng kia đi.”
Hawke ngốc nhìn dưa chuột ở trên tay, nhìn chỗ đầy dầu mỡ đằng kia, ho khan hai tiếng, rồi mới xoay người nói: “Để em làm phó tướng cho anh.”
“Mơ tưởng.” Khấu Thiên Ngang nắm được áo hắn, cứng rắn kéo hắn.
“Em không am hiểu nơi này.” Hăn cười cười nói: “Ách em nghĩ em sẽ làm tốt lắm.”
“Trước trời tối cậu phải cùng tôi lau dọn sạch sẽ.” Khấu Thiên Ngang không nghĩ giống hắn, chỉ lạnh lùng bỏ xuống một câu, rồi quay lại tiếp tục cọ rửa lau chùi.
Hawke thấy thế, biết là hắn nói thật, nhất thời khóc không ra nước mắt, thấy nói gì cũng vô dụng, đành phải ngoan ngoãn xắn tay áo, cố gắng chùi rửa đống dầu mỡ cùng lão ca.
Sau khi cọ rửa, hắn vẫn không nhịn được liếc liếc mắt nhìn lão ca mặt mày trầm mặc lẳng lặng không nói, “Sao anh không cùng cô gái ngọt ngào kia nói cho rõ mọi khúc mắc đi? Chỉ cần nàng là danh hoa có chủ, sẽ không có người theo đuổi, xong hết mọi chuyện, sẽ không phiền gì nữa.”
“Không biết dùng thành ngữ Trung Quốc thì đừng có dùng loạn.” Hắn rửa xong đồ đựng thức ăn, tiếp tục vùi đầu cọ rửa bát đĩa, rồi đột nhiên dừng động tác, ngẩng đầu trừng Hawke, “Cậu vừa mới nói gì?”
“Không phải vì có người đàn ông khác theo đuổi nàng cho nên anh mới phiền sao?”
“Ách?” Tiếng hắn giống như con vịt.
“Đúng mà, anh không biết sao? Vừa có một người đến đó, trên tay cầm hoa hồng đưa cô ấy ra ngoài…” Hawke nói còn chưa nói xong đã không thấy lão ca đâu.
Nàng không ở đây. Trong tiệm không có bóng dáng của nàng, chỉ có Âu Dương Ninh Ninh ngồi ở quầy bar lật xem tiểu thuyết của Bạch Vân.
“Cô ấy đâu?” Hắn vội vàng hỏi.
Âu Dương Ninh Ninh cũng không ngẩng đầu lên chỉ cửa, “Đi ra ngoài.”
Hắn liền xông ra ngoài, chạy trên đường, ngó vào mỗi nơi tìm kiếm bóng dáng của nàng, nhưng nơi nơi đều không nhìn thấy nàng, bây giờ hắn mới nhận ra mình không biết đường này có bao nhiêu nơi ăn cơm cùng nơi để dừng chân?
“Người đó…” Lấy lại tinh thần, mới phát hiện người đàn ông kia đã đi hướng ngược lại, chỉ có Bạch Vân ở lại. Phát hiện tiếng mình có chút kì lạ, hắn nuốt nuốt nước bọt, ánh mắt rời đi nói dối nàng, “Anh nghĩ hắn lại đến quấy rầy em.”
Nàng thoải mái cười, “Sau này sẽ không.”
“Sẽ không?” Hắn tự biết tiếng mình nói rất quái lạ, nhưng không cách nào khống chế.
Bạch Vân cầm lấy bàn tay cửa hắn, hướng đến tiệm, dịu dàng nói: “Em đã nói rõ ràng với anh ta rồi.”
“Nói gì?”
“Em không muốn kết hôn.”
“À.” hắn nhẹ nhàng thở ra, ngực trong nháy mắt lại thấy khó chịu, “Em nói cái gì?”
“Kết hôn rất phiền toái, cứ như bây giờ cũng tốt lắm.” Nàng rũ mí mắt xuống, nhẹ giọng nói, trên mặt có chút nhợt nhạt cười.
Hắn dại ra nhìn nàng, đột nhiên phát hiện thật sự tự mình đào một cái động vạn kiếp không suy chuyển.
“Không muốn kết hôn?” Hawke ngẩn ngơ, trừng mắt nhìn hắn. “Vì sao?”
“Không biết, cô ấy nói kết hôn rất phiền toái, như bây giờ tốt lắm.” Khấu Thiên Ngang ngây ngốc ngồi yên ở ghế, Bạch Vân bị bạn nàng lôi đi, sau khi hắn lâm vào ngây dại, trong óc một trận miên man.
“Không phải cô ấy nói cô ấy yêu anh sao?”
“Ừm.” Hắn lên tiếng trả lời, hai mắt đã có chút đăm chiêu.
“Cô ấy vì sao không lấy anh làm chồng?”
“Hả?”
“Cô ấy đang nói dối.” Hắn bắt đầu đi qua đi lại, vò nát mái tóc đen, nguyền rủa nói: “Đáng ghét! Nhất định là cô ấy nói dối.”
“Phải không?” Hawke đột nhiên cảm thấy khó hiểu, bởi vì hắn thật sự không hiểu anh ấy đang nói cái gì.
Khấu Thiên Ngang phát hỏa mà đi đi lại lại rồi tự lẩm bẩm, trong đầu lại xoay chuyển liên tục. Hành vi và lời nói của nàng rất mâu thuẫn, hắn không thể hiểu được, bây giờ mới biết, căn bản nàng chính là người nhát gan khẩu thị tâm phi. Nàng cười nói không sao cả, nàng cười nói nàng biết, nàng cười nói không muốn kết hôn, nàng cười nói nếu hắn không ở lại nàng vẫn sẽ sống tốt lắm! Mới là lạ!
Cái cô gái kia thích mạnh miệng, từ đầu tới cuối đùa giỡn làm hắn chạy vòng quanh, miệng nàng nói lời thật giả hỗn loạn, khiến hắn khô