Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1366 lượt.
>Cô vẫn biết nhà Tiểu Diêu có tiền, nhưng không ngờ lại có tiền đến mức độ này, sân bãi kết hôn xa hoa, còn có nhân viên phục vụ trang phục đứng đắn khiến cô có ảo giác mình lạc vào lễ thành hôn của hoàng tử và công chúa.
"Tất Tất, cậu tới rồi?" Cô dâu kéo áo cưới, trong tay còn cầm hoa cưới, đi tới trước mặt Tô Nhạc, cười ôm lấy Tô nhạc, trên mặt là nụ cười ngọt ngào không che giấu được: "Tiểu Song và Nhị Nhị cũng tới, đang ở bên kia." Nói xong, cô chỉ về một bên.
Tô Nhạc nhìn sang, thấy hai cô gái cao gầy trẻ tuổi đang trò chuyện, cô quay lại ôm Tiểu Diêu một cái: "Chúc mừng cậu, bây giờ khách khứa nhiều, cậu không cần để ý đến tớ, đừng sơ suất với bên nhà trai."
"Được, vậy cậu cứ thoải mái nhé." Tuy bọn họ rất ít gặp mặt ngoài đời nhưng đã vô cùng quen thuộc trên mạng, ở cạnh nhau cũng không cần khách sáo nữa.
Nhìn theo bóng lưng của Tiểu Diêu, lại nhìn thấy một người đàn ông đầy sức sống đi tới bên cạnh con bé, Tô Nhạc cười cười, đó chẳng phải chú rể trong bức ảnh cưới sao?
Tô Nhạc xoay người đi tới nơi để tiền mừng rồi mới đi về phía Tiểu Song và Nhị Nhị.
Ba người gặp mặt, phấn chấn hàn huyên một số chuyện vặt vãnh, sau đó cùng nhau cảm thán hôn lễ này quá xa hoa, tỏ vẻ ao ước khôn cùng.
"Thì ra là đàn anh của Tất... Tô Tô." Lý Ngọc Hiểu cười với Ngụy Sở, nhớ tới vừa rồi mình còn nói anh ta là mặt người dạ thú, vội ho khan một tiếng.
"Anh là anh họ của Tiểu Diêu, rất cảm ơn mọi người đã tới." Ngụy Sở nhìn Tô Nhạc, cười nói: "Thật không ngờ em cũng là bạn của Tiểu Diêu."
"Duyên phận thôi." Tô Nhạc cười một tiếng.
"Tô Nhạc, bọn tớ có chút việc, phải ra đây một lát, hai người trò chuyện nhé." Chu Sảng và Lý Ngọc Hiểu rất tự giác rời đi, chỉ cần không bị mù đều có thể thấy anh chàng tên Ngụy Sở kia khi nhìn Tô Nhạc, hai mắt đều phát sáng.
"Nếu biết em cũng quen Tiểu Diêu, sáng nay chúng ta nên tới cùng mới đúng." Ngụy Sở đưa Tô Nhạc tới ngồi trên ghế nghỉ dành cho khách mời: "Chiều nay cùng về nhé."
Có xe để đi nhờ, tiết kiệm ít tiền cũng tốt, Tô Nhạc gật đầu: "Vậy em cảm ơn, nhưng anh không cần ở lại để giúp đỡ sao?"
"Ở đây không cần đến anh." Ngụy Sở cười nhìn chú thím nhà mình tươi cười đón khách, lắc đầu: "Anh cũng chẳng giúp được gì."
Phép tắc trong tiệc cưới... quả thật là rất nhiều, Tô Nhạc gật đầu, chờ tiệc cưới bắt đầu.
Ngụy Sở nhìn một bên mặt của Tô Nhạc, yên tĩnh ngồi bên cạnh.
"Tiểu Sở, cháu ngồi đây à, vừa rồi chú cháu còn nói không thấy cháu đâu." Mẹ Tiểu Diêu đi tới, thấy có một cô gái ngồi bên cạnh Ngụy Sở, ánh mắt lập tức sáng lên: "Vị này là?"
"Chào bác gái, cháu là bạn của Tiểu Diêu, cũng là bạn học của Ngụy Sở." Tô Nhạc mỉm cười đứng lên chào hỏi mẹ Tiểu Diêu.
Mẹ Tiểu Diêu cười gật đầu: "Bạn học, rất tốt."
Tô Nhạc không hiểu, trọng điểm không phải là bạn của Tiểu Diêu sao?
Ngụy Sở ở bên cạnh chỉ cười mà không nói gì.
Bà Ngụy
Người đàn ông dù có kiêu ngạo đến thế nào, ở trước mặt người trong lòng cũng sẽ nhún nhường vài phần, nếu như ở trước mặt người yêu còn ra vẻ cao ngạo, đó còn tính là tình yêu hay sao?
Tiệc cưới bắt đầu, Tô Nhạc vốn định ngồi cùng Tiểu Song và Nhị Nhị, ai ngờ khi cô tìm được hai người thì bàn đã đủ người, cô đưa mắt nhìn quanh, không biết nên ngồi bàn nào mới tốt.
"Tất Tất, cậu tới chậm." Chu Sảng bóc một chiếc kẹo cưới, cười tủm tỉm nói: "Người ta nói "tú sắc khả xan*", hôm nay cậu không cần ăn tiệc cưới cũng được."
* Tú sắc khả xan: sắc đẹp có thể ăn được
"Tiểu Sở, vị này là?" Một người phụ nữ nhìn có vẻ mới qua bốn mươi tươi cười nhìn Tô Nhạc, giống như Tô Nhạc là một bông hoa vô cùng quý giá vậy, nhìn cô từ trên xuống dưới vài lần, ánh mắt còn lộ vẻ thỏa mãn mờ ảo.
Ngụy Sở vội ho một tiếng, giới thiệu: "Mẹ, đây là đàn em trong trường đại học của con."
Tô Nhạc hơi há miệng ngạc nhiên: "Chào bác gái." Mẹ Ngụy Sở thoạt nhìn quả thật rất trẻ, cô bất giác động đậy, mặc dù đây không phải bàn chủ trì nhưng không phải tất cả những người ngồi đây đều là họ hàng nhà gái chứ, một người ngoài như cô ngồi ở đây có vẻ không thích hợp lắm.
"Đừng khách sáo, cháu là bạn của Tiểu Sở nhà bác thì cũng là con cháu của chúng ta, không cần câu nệ." Nhìn ra Tô Nhạc không được tự nhiên, bà Ngụy ôn hòa an ủi, nói xong lại nhiệt tình giới thiệu những người cùng bàn khác, cái gì mà mấy cô, mấy dì, mấy anh, đều là người trong một đại gia đình.
Tô Nhạc xấu hổ chào hỏi tất cả một lượt, trong lòng hận không thể đứng bật dậy, ngồi ở bàn này áp lực quá lớn.
"Tiểu Sở, Tô Nhạc từ xa tới tham dự hôn lễ của Tiểu Diêu, con là đàn anh, phải đón tiếp cho tốt nhé." Bà Ngụy đứng lên, nhét một đống bánh kẹp cưới vào trong tay Tô Nhạc: "Tuổi trẻ phải dính nhiều không khí vui mừng một chút."
Tô Nhạc cười gượng nói: "Cảm ơn bác gái." Cô vẫn tưởng người đã nuôi dưỡng ra một tinh anh như Ngụy Sở nhất định sẽ là kiểu bố mẹ rất nghiêm khắc, thật sự không ngờ bà Ngụy lại hòa nhã dễ gầ