Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi, Chào Em

Vợ Ơi, Chào Em

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341359

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1359 lượt.

Ngụy Sở sư huynh à, anh càng ngày càng xấu xa rồi đấy, hình tượng tỏa sáng của anh trong lòng em đã tối tăm không còn ánh sáng nữa rồi."
"Chẳng phải Bồ Tát làm bằng vàng, phát sáng như vậy định làm ngọn đèn hay sao?" Ngụy Sở xoay tay lái một cái: "Hơn nữa em không gặp anh ở trường, cũng không phải nhân viên công ty anh, gặp hình tượng tỏa sáng của anh từ khi nào?"
"Em chỉ vô tình nghe người ta đồn đại thôi." Tô Nhạc ra vẻ hối hận vô bờ: "Em hối hận vì sự nông cạn của bản thân, loại lời đồn thế này quả nhiên không thể tin."
Ngụy Sở nghe giọng nói có vẻ trêu chọc của Tô Nhạc, anh cũng không ngại, đối với anh mà nói, hình tượng tinh anh không có nghĩa lý gì, ít nhất trong tình yêu, anh cũng giống như những người khác, thấp thỏm, lo sợ.
"Không tin là tốt nhất." Ngụy Sở cười, lái xe chưa được bao lâu đã gặp tắc đường ở phía trước, anh dừng xe trên đường cao tốc, sau khi đi nghe ngóng mới biết một chiếc xe tải gặp tai nạn, đổ ngang trên đường, toàn bộ hàng hóa đều đổ xuống chặn đường. Tài xế bị kẹt trong buồng lái, không cách nào ra được, đội phòng cháy chữa cháy đang giải quyết chuyện này.
Tô Nhạc thấy có mấy tài xế xuống đường nghe ngóng, lôi ra một vốc bánh kẹo cưới, đưa một ít cho Ngụy Sở: "Em nghĩ còn phải tắc một lúc nữa, chúng ta vừa ăn vừa chờ." Nói xong, cô lột vỏ một cái cho vào miệng.
Ngụy Sở cũng bóc một viên kẹo cho vào miệng, là một viên kẹo sữa, chỉ là mùi vị hơi ngọt, anh không thích đồ ngọt, nhưng Tô Nhạc đưa cho anh, anh cũng không muốn từ chối, thứ vốn vô cùng không thích lại trở thành bình thường, dường như cũng không còn khó ăn như trước.






"Ngày mai em có bận gì không?" Ngón tay trái của Ngụy Sở vô thức gõ lên tay lái: "Ngày mai một số nhân viên cấp cao của công ty chúng ta muốn đi ăn thịt nướng, em cũng đi cùng nhé."
Tô Nhạc nghĩ tới sau này còn phải hợp tác với công ty của Ngụy Sở, lập tức gật đầu: "Có thịt nướng để ăn đương nhiên phải đi."
"Công ty chúng ta chỉ thuê một khoảng sân, thịt phải tự mình nướng mới có để ăn." Ngụy Sở cười nhìn Tô Nhạc: "Nếu em không biết nướng thịt, chỉ sợ đành nhìn người khác ăn rồi."
Tô Nhạc híp mắt nhìn nụ cười trên mặt Ngụy Sở: "Em cảm nhận được ý chế giễu phát ra từ người anh." Lẽ nào trên mặt cô viết mấy chữ không biết nướng thịt.
"Đâu có, anh chỉ nói cho em nội dung hoạt động mà thôi." Ngụy Sở lại sửa miệng: "Anh biết nướng thịt, chỉ là mùi vị cũng bình thường, chi bằng ngày mai em với anh cùng một nhóm đi."
"Nghỉ ngơi sớm một chút, tám giờ sáng mai anh tới đón em, giờ sắp rạng sáng rồi."
Rời trỏ chuột ra khỏi biểu tượng trò chơi, sau đó bấm nút tắt bên góc trái, Tô Nhạc trả lời: "Vâng, lập tức đi ngủ ạ."
Ngắt máy, tắt máy tính, bò lên giường, Tô Nhạc mơ mơ màng màng nghĩ, làm thế nào mà Ngụy Sở biết cô chưa ngủ?
Hay là người ta chỉ chợt nhớ ra nhắc mình thời gian tập trung sáng mai thôi?
Không tiếp tục tự hỏi nữa, Tô Nhạc nhắm mắt, quyết định đi ngủ.






Tổn thương lòng tự trọng
Sáng hôm sau, khi Tô Nhạc vừa mời từ trên giường ngồi dậy, điện thoại lập tức vang lên, cô vừa gãi cái đầu như tổ quạ, vừa mơ màng nghe điện thoại: "A lô, xin chào."
Ngụy Sở nghe giọng người ta mơ màng, còn khách sáo nói xin chào, đã biết người ta còn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, cười nhẹ nói: "Ừ, là anh đây, còn chưa dậy sao?"
"Vâng?" Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tô Nhạc bỗng dưng mở to hai mắt, nhìn đồng hồ trên tường, vội ho một tiếng: "Ngụy Sở ạ, chờ em một lát, em lập tức xuống ngay."
Nếu phải đi nướng thịt, mặc váy và giày cao gót rất không thích hợp, Tô Nhạc thay quần áo rất nhanh, đi giày thể thao xuống lầu.
Thấy Tô Nhạc nói vậy, Ngụy Sở cũng không cố chấp nữa, anh dừng xe trước một nhà hàng, gọi hai phần đồ ăn sáng, sau đó thấy Tô Nhạc chậm rãi hoạt bát trở lại mới yên lòng.
Tới nơi tập trung nướng thịt, Tô Nhạc phát hiện thì ra đây là một bãi cỏ rất rộng, thậm chí còn có cây cối, một vài nơi đặt mấy chiếc bếp nướng, bên cạnh đặt những chiếc bàn tròn, bên trên bày các loại gia vị và đủ loại thịt, rau quả, làm cho người ta nhìn vào cảm giác đặc biệt thoải mái, Tô Nhạc cảm khái nói: "Tới những nơi thế này để nướng thịt làm người ta cảm giác rất tội lỗi."
Kẻ có tiền, ngay cả ăn thịt nướng cũng phải khổ sở như thế, Tô Nhạc nhớ khi còn bé, cô và bạn học chạy tới khe núi nướng cua, gia vị duy nhất chỉ có muối, là lấy trộm từ trong nhà ra, cô nhất thời cảm thán, cuộc sống thay đổi nhanh như tên lửa, chênh lệch giữa giàu và nghèo thật là lớn.
"Tới rồi." Trần Húc ngồi bên cạnh một chiếc bàn uống trà, nhìn thấy hai người đang chậm rãi tiến lại đây, mở miệng nói: "Mọi người nói chúng ta nên tự giác đi đánh bóng bàn hoặc đánh golf, hay ở lại đây làm bóng đèn?"
Một vị nam giám đốc nào đó dốc hết cốc trà vào miệng, đứng lên nói: "Đã lâu không đánh bi-a rồi, tôi đi chơi một lát."
Một vị nữ giám đốc nào đó đứng lên, nói với một đồng nghiệp nữ: "Tôi nghe nói khu nghỉ dưỡng này có


Pair of Vintage Old School Fru