Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341333
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1333 lượt.
ày rồi mời cười cười ra về.
Tô Nhạc ôm một cái gối trong lòng, nhìn cánh cửa đã đóng lại, đột nhiên nhớ ra không phải Ngụy Sở đang có việc sao, vì sao lại có thời gian tới đón cô? Không phải là anh bàn công chuyện xong trực tiếp lái xe tới đón cô chứ?
Như vậy, Ngụy Sở cũng chưa ăn bữa trưa?
Vò vò mái tóc sắp khô, Tô Nhạc tắt TV, đừng dậy, ngồi xuống cạnh bàn máy tính.
[Canh cá nấu nấm hôm nay thật sự rất ngon, có lẽ tôi gặp may rồi.'>
Một cô gái như thế này luôn làm cho người ta vừa yêu quý vừa khen ngợi. Chị lật quyển tiểu thuyết trong tay, quả nhiên chị vẫn thích những người phụ nữ kiên cường.
"Giám đốc, nếu chị thích vị tác giả này, em sẽ tặng chị một bộ sách có chữ ký." Có người phụ nữ thành đạt thích tiểu thuyết của mình, đây là một vinh hạnh, Tô Nhạc tỏ vẻ rất vui sướng.
"Em có trọn bộ sách của cô ấy, còn có chữ ký?" Giang Đình vô cùng bất ngờ nhìn Tô Nhạc: "Nghe nói tác giả này rất ít khi ký sách, em lại có thể có trọn bộ, em quen người trong giới này à?"
"Cũng coi như là... quen hai, ba người." Tô Nhạc cười gượng, dù sao cũng là chữ ký của mình, chỉ đặt bút một cái là được.
"Nếu em thật sự có thể tặng chị trọn bộ, kì nghỉ năm nay của em có thể tăng thêm hai ngày." Hiển nhiên là Giang Đình không coi hành vi công tư không rõ ràng này là chuyện nghiêm trọng.
"Không thành vấn đề." Tô Nhạc vui vẻ gật đầu, tiền bạc từ trên trời rơi xuống, không nên từ chối. Ở nhà cô chẳng phải còn mấy quyển sao, chỉ cần ký tên lên là được. Cuối cùng cũng có một lần trong đời cô nghĩ, viết tiểu thuyết thật ra cũng không phải không có lợi.
"Tổng giám đốc, cô Đàm tới." Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Gặp mặt tình địch
Bởi vì cô không thể toàn tâm toàn ý giao trái tim mình cho một người đàn ông, vì vậy cô không thể hiểu được loại tâm trạng này.
Cô Đàm?
Tô Nhạc ngẩn người, đoán rằng người này có thể là khách hàng của công ty, trợ lý vừa mới nhận chức như cô không có phần để nhúng tay vào, vì vậy thành thật rời khỏi phòng làm việc, nhưng không ngờ lại gặp được một người.
Đàm Vi cũng không ngờ tình địch của mình lại là nhân viên của công ty mình sẽ hợp tác.
Tô Nhạc gọi một tách cà phê Lam Sơn bình thường, sau đó nói một vài câu khách khí về công việc với Đàm Vi, nhưng nhìn từ vẻ mặt của Đàm Vi, dường như đối phương cũng không muốn nói chuyện công việc với mình.
"Cô Tô, cô có ngại không nếu tôi hỏi một số vấn đề cá nhân?" Đàm Vi thấy Tô Nhạc cứ nói vòng vo với mình, liền thẳng thắn dẫn đến trọng tâm câu chuyện.
"Không biết chị muốn hỏi chuyện gì." Tô Nhạc không nói ngại, cũng không nói không ngại, có một số vấn đề đương nhiên cô không ngại, có một số chuyện lại không cần thiết phải nói.
"Xin lỗi, tôi biết tôi hỏi như vậy là có phần mạo muội, nhưng tôi muốn biết rốt cuộc cô có thích Ngụy Sở hay không, tôi không muốn anh ấy bị tổn thương." Đàm Vi nhìn Tô Nhạc, ánh mắt không bỏ qua bất cứ biểu hiện gì trên gương mặt cô.
Tô Nhạc cầm tách cà phê lên uống một ngụm dưới cái nhìn chăm chú của Đàm Vi, rồi mới chậm rãi mở miệng nói: "Chị Đàm, chuyện này là chuyện của người trong cuộc, tôi nghĩ Ngụy Sở biết rõ thái độ của tôi là gì." Tô Nhạc nghĩ, may mà người Đàm Vi gặp là cô chứ không phải một người nào khác, nếu không, sau khi Đàm Vi vừa mở miệng nói những lời này, chỉ sợ sẽ cãi nhau to.
Câu trả lời của Tô Nhạc không làm Đàm Vi tức giận, cô nhìn Tô Nhạc, đột nhiên mở miệng nói: "Tôi thích Ngụy Sở đã gần bảy năm, thậm chí tôi còn thích mua những sản phẩm của công ty anh ấy, tôi học cách làm một người phụ nữ tự lập, khi tôi cho rằng mình đã chuẩn bị vừa đủ để trở lại bên cạnh anh ấy, không ngờ bên cạnh anh ấy đã có một người là cô."
"Cô không tệ, nhưng còn kém mức ưu tú rất xa, cũng kém xa so với anh ấy." Đàm Vi cúi đầu, tiếp tục nói: "Thậm chí cô còn không dịu dàng, tôi thật không hiểu vì sao Ngụy Sở lại thích cô."
Tô Nhạc nghe những lời này của đối phương chỉ yên lặng không nói gì, cô cũng đã từng nghĩ vì sao Ngụy Sở lại thích mình, đáng tiếc cô không tìm được đáp án.
"Ngụy Sở luôn luôn xuất sắc, từ cấp ba cho tới đại học, gần như tôi chưa từng nhìn thấy có chuyện gì mà anh ấy không làm được." Đàm Vi đã ngừng lại động tác quấy cà phê: "Tôi đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng thật sự không ngờ rằng anh ấy sẽ yêu người khác trước khi tôi chuẩn bị sẵn sàng."
"Anh ấy có hoàn mỹ như vậy sao?" Tô Nhạc cảm thấy cô gái trước mặt đã biến Ngụy Sở thành chuyện thần thoại, loại tình cảm gần như mê đắm này khiến cho cô không hiểu nổi. Bởi vì cô không thể toàn tâm toàn ý giao trái tim mình cho một người đàn ông, vì vậy cô không thể hiểu được loại tâm trạng này.
"Có lẽ anh ấy cũng không tốt như vậy." Đàm Vi ngẩng đầu lên, vẻ mặt lộ vẻ thoải mái: "Thật ra mười phút trước tôi còn nghĩ cô không xứng với Ngụy Sở, nhưng hiện giờ tôi lại nghĩ cô rất hợp với anh ấy."
Tô Nhạc cảm thấy đối phương trở mặt quá nhanh, nhất thời cô không thích ứng được. Vốn tưởng rằng đối phương tới tra hỏi, vì sao câu chuyện vừa