Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi, Chào Em

Vợ Ơi, Chào Em

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1334 lượt.

định có chuyện, chỉ không biết chuyện này thuộc về một người hay là hai người.
Tới tầng có phòng làm việc của tổng giám đốc, không có ai chờ Tô Nhạc đến, vì vậy cô cũng không tùy tiện mà đi thẳng vào phòng làm việc của tổng giám đốc, cô đứng trên hành lang nhìn thế giới bên ngoài qua lớp cửa kính, thế giới ấy như giả tạo, rồi cũng như rất chân thực.
"Tô Nhạc, chị đứng ngoài làm gì, sếp đang chờ chị trong phòng làm việc đấy." Trần Húc nhìn thấy Tô Nhạc, vẻ mặt rõ ràng rất vui vẻ, giống như không có bất cứ chuyện gì phải chột dạ hay che giấu, vừa nói còn vừa gõ lên cánh cửa phòng tổng giám đốc bên cạnh: "Sếp, chị Tô tới rồi."
Cửa mở ra rất nhanh, người mở cửa chính là Ngụy Sở, Tô Nhạc thấy ánh mắt anh nhìn về phía mình rõ ràng rất hào hứng, không có chút bất an hay xấu hổ. Tô Nhạc liếc mắt nhìn thấy phía sau anh còn có một cô gái.
Cô gái này khoảng hai mươi tư tuổi, trang điểm tinh tế, tóc dài gợn sóng, trang phục trên người cũng rất bắt mắt, khi Tô Nhạc nhìn cô ấy, cô ấy cũng đang nhìn Tô Nhạc.






"Tiểu Nhạc, vì sao em lại đứng bên ngoài, không phải anh đã bảo em cứ tới thẳng phòng làm việc của anh sao?" Ngụy Sở đi tới trước mặt Tô Nhạc, cầm lấy tay cô, xoay người nói với cô gái phía sau: "Đàm Vi, đây là bạn gái mình, Tô Nhạc."
Sau đó, Ngụy Sở lại nói với Tô Nhạc: "Tô Nhạc, đây là bạn học cấp ba của anh, Đàm Vi."
Tô Nhạc thấy khi Đàm Vi nghe tới hai chữ bạn gái, nét mặt khẽ thay đổi, còn một tên con trai nào đó đang cầm tay cô vẫn mỉm cười vui vẻ, giống như không nhìn thấy sắc mặt bạn học cấp ba của mình đã trắng bệch.
"Chị Đàm, xin chào." Tô Nhạc vươn tay ra.
"Chào cô Tô." Đàm Vi cười lễ phép, sắc mặt tuy vẫn tái nhợt nhưng lễ nghĩa vẫn không hề quên, cô quan sát Tô Nhạc thêm một lúc rồi mới nói: "Vài ngày trước mấy người bạn học cũ còn trêu đùa Ngụy Sở không có bạn gái, không ngờ hôm nay bên cạnh cậu ấy đã có một người bạn gái đẹp như thế này." Nói xong, cô bắt tay với Tô Nhạc.
Cho tới khi xe dừng dưới lầu, Tô Nhạc mới mở miệng nói: "Từ thứ Sáu tới Chủ Nhật tuần này có khả năng em sẽ phải tới thành phố S, kế hoạch cuối tuần của chúng ta có lẽ phải hủy bỏ rồi."
"Không sao, chuyện của em quan trọng hơn." Ngụy Sở khom lưng giúp Tô Nhạc cởi dây an toàn, rồi lại hỏi: "Cần anh đưa em tới thành phố S không?"
"Không cần đâu, vé máy bay đã có người đặt giúp em rồi." Tô Nhạc cố gắng không nói cho Ngụy Sở biết nhiều về chuyện viết tiểu thuyết của mình, cô cảm thấy mặc dù tình cảm hiện tại của hai người đã tốt đẹp hơn nhiều, nhưng chưa đến mức không có gì giấu nhau, đối với Ngụy Sở, trong lòng cô vẫn có chút bất an.
"Vậy được, em đi đường cẩn thận, có chuyện gì nhớ phải gọi điện cho anh." Ngụy Sở cười bao dung, giúp Tô Nhạc mở cửa xe: "Lên lầu đi nghỉ sớm một chút."
"Vâng, anh cũng nghỉ sớm nhé." Tô Nhạc xuống xe, xoay người nhìn về phía Ngụy Sở, đối phương đang mỉm cười ôn hòa, mà trong mắt là tình cảm không hề che giấu.
Tô Nhạc thu hồi ánh mắt, cố gắng khống chế trái tim đang đập rất nhanh của mình, hiện giờ, cô chọn cách tin tưởng Ngụy Sở.
Dù sao tình cảm không phụ thuộc vào chuyện có người khác xuất hiện hay không, mà phụ thuộc vào thái độ của người trong cuộc.
Vì vậy, cô sẽ chờ thái độ của Ngụy Sở, sau đó sẽ chọn thái độ của chính mình.






Tôn trọng tình yêu
Cô ấy có nghi ngờ hay không, chú ý hay không, yêu mình hay không, đó là tự do của cô ấy, mình chỉ biết mình sẽ không cho cô ấy cơ hội để nghi ngờ, cũng không muốn vì trắc nghiệm tình yêu mà khiến cô ấy chú ý, mình yêu cô ấy, vì vậy không muốn khiến cuộc sống của cô ấy phiền muộn vì mình...
Ngày Ngụy Sở tới tiễn Tô Nhạc là môt buổi sáng có mưa, Tô Nhạc mặc một chiếc quần jeans sáng màu, trên người mặc một chiếc áo sơ mi nhạt màu, mái tóc bình thường hay cột lên nay đang rủ xuống hai vai, hơi cong cong, đem lại cảm giác thật khác biệt.
Anh nhìn Tô Nhạc đi đăng kí, sau đó biến mất sau cánh cửa. Trên đường đi, Tô Nhạc luôn luôn nói cười, nhưng Ngụy Sở lại cảm thấy dường như Tô Nhạc đang chờ một cái gì đó. Chỉ cần cô trở về từ thành phố S sẽ có một kết quả.
Bạn thân của anh từng nói, người thích Tô Nhạc nếu thiếu kiên định sẽ vô cùng vất vả.
Một giờ trưa, Ngụy Sở và Đàm Vi ngồi trong một nhà hàng theo phong cách châu Âu, đây là nhà hàng châu Âu tốt nhất trong thành phố, trang trí thanh lịch, toàn bộ đầu bếp đều là những người có thâm niên mời từ nước ngoài về.
Ngụy Sở thật sự không có nhiều hứng thú đối với những đĩa sa lát, bít tết này, nhưng anh tôn trọng sự lựa chọn của phái nữ, vì vậy cũng thờ ơ cắt thịt bò, nghe tiếng dương cầm trong nhà hàng, trong đầu bắt đầu nghĩ, vừa rồi Tô Nhạc gửi tin nhắn nói cô ấy đã tới khách sạn, không biết giờ đã ra ngoài ăn bữa trưa hay chưa.
"Cậu không chú tâm lắm, có chuyện gì sao?" Đàm Vi nhìn dáng vẻ uể oải của Ngụy Sở, vẻ mặt buồn bã hỏi: "Hay là mình quấy rầy thời gian làm việc của cậu."
"Xin lỗi." Ngụy Sở nhận ra mình đ