XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi, Chào Em

Vợ Ơi, Chào Em

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1351 lượt.

ã thất lễ: "Vừa rồi mình hơi thất thần một chút."
"Hiếm khi nào mà Ngụy đại thần luôn làm việc nghiêm túc của chúng ta lại cũng có lúc thất thần." Đàm Vi cười pha trò: "Việc này nhất định mình phải tuyên truyền ra ngoài mới được."
Ngụy Sở giống như không để ý đến chuyện đó, mở miệng: "Đại khái là đàn ông khi yêu đều sẽ mắc phải tật xấu này."
Trong thoáng chốc, nụ cười trên mặt Đàm Vi cứng lại, cô cắt lung tung lên miếng thịt bò: "Cậu và bạn gái, có vẻ như tình cảm của hai người rất tốt."
"Mình phải trải qua bao nhiêu cực khổ mới theo đuổi được Tiểu Nhạc." Ngụy Sở không cảm thấy bản thân mình theo đuổi một người con gái là đáng mất mặt: "Cô ấy rất tự lập, nhiều khi mình cảm thấy mình không giúp gì được cho cô ấy, vì vậy chỉ có thể nghĩ cách đối xử thật tốt với cô ấy, là một người bạn trai, mình cảm thấy không xứng đáng."
"Cậu rất xứng đáng, cũng rất tốt." Nét mặt Đàm Vi có chút buồn bã, nhớ tới người con gái tên Tô Nhạc đã gặp một lần kia, thật sự là một cô gái rất độc lập, cũng không phải loại người vì tiền mới tiếp cận Ngụy Sở. Cô nghĩ, nếu bạn gái Ngụy Sở là một người phụ nữ tầm thường, cô còn có thể không để ý đến đạo đức mà giành giật thử một lần, nhưng cô gái kia lại rất ưu tú, cũng rất xứng đôi với Ngụy Sở. Hơn nữa, một người đàn ông thoạt nhìn có vẻ rất hấp dẫn phái nữ như Ngụy Sở, lại là một người đứng trong bụi hoa mà không dính trên người một phiến lá, suy nghĩ vô cùng truyền thống, cũng rất cố chấp, một khi đã yêu ai sẽ rất khó thay lòng.
Một người đàn ông như vậy, cô gái mà người ấy yêu hẳn sẽ rất hạnh phúc, còn cô gái yêu người ấy lại sẽ rất khổ cực. Cô thầm yêu Ngụy Sở đã nhiều năm, nhưng Ngụy Sở chưa bao giờ chơi trò chơi mờ ám với cô, cái gì nên làm thì mới làm, phong độ có thừa, không bao giờ đi quá giới hạn. Anh như vậy luôn làm cho cô vừa yêu lại vừa hận.
"Cảm ơn cậu đã khen ngợi mình." Ngụy Sở cười, gật đầu nói cảm ơn






"Nếu cậu là bạn trai của mình, có lẽ mình đã đi cảm tạ thần linh để cho mình có một người bạn trai như vậy." Đàm Vi cười như không cười, nhìn Ngụy Sở, trong lời nói mang theo hàm ý: "Đáng tiếc, cậu lại trở thành người đàn ông của cô gái khác."
"Mình thủ thân như ngọc vì Tiểu Nhạc nhà mình, cậu đừng đùa mình như vậy." Ngụy Sở uống một ngụm rượu vang, cảm thấy vị chát tràn xuống cổ họng.
"Nếu không phải nói đùa thì sao." Đôi mắt Đàm Vi chăm chú nhìn từng cử động của người đàn ông như trong tranh: "Nếu mình nói mình thích cậu từ lâu rồi, thích nhiều hơn cả bạn gái của cậu thích cậu thì sao?"
Ngụy Sở buông dao nĩa xuống, lau khóe miệng, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Đàm Vi: "Xin lỗi, mình yêu Tô Nhạc."
Sắc mặt Đàm Vi trắng bệch, cười khổ: "Người ta đều nói cậu có phong độ, thật ra cậu làm việc mà không để lại cho người khác một lối thoát, từ chối con gái cũng không có chút uyển chuyển."
Tô Nhạc hiểu ra trong lòng, vì vậy cười hỏi: "Anh hẳn là không thích cơm tây chứ gì, mùi vị thế nào?"
Không ngờ Tô Nhạc biết mình không thích cơm Tây, nụ cười trên khóe miệng Ngụy Sở lại không nhịn được mà tươi hơn một chút: "Cũng được, lần sau đưa em đi ăn thử."
"Quên đi, không bằng anh tốn thời gian làm canh cá cay cho em." Tô Nhạc gắp một miếng đậu cho vào miệng, nhai hai ba cái rồi nuốt xuống: "Em không nói nữa, sắp hết thời gian rồi, em phải ăn cơm cho xong đã." Nói xong, cô ngắt điện thoại.
Cộng tác viên ở bên cạnh nói có chút áy náy: "Chị Tô, hôm nay như thế này thật sự xin lỗi, tối nay chúng ta phải ra ngoài ăn thật ngon."
"Không sao, không sao, hôm nay tại tôi tới muộn một chút." Tô Nhạc dùng khăn tay lau miệng, cầm lấy hộp sữa bên cạnh uống một ngụm: "Hộp cơm này cũng rất ngon mà."
Cộng tác viên thấy Tô Nhạc thật sự không để ý mới thở phào nhẹ nhõm, dù sao tác giả này được đặc biệt mời đến, nhưng vì sắp xếp thời gian có vấn đề nên khiến đối phương phải ăn cơm hộp, trong lòng bọn họ cũng khó xử. Nhưng không ngờ vị tác giả này thoạt nhìn trẻ tuổi xinh đẹp, tính cách lại rất hiền hòa.
Khép điện thoại lại, nụ cười trên mặt Ngụy Sở vẫn chưa biến mất, bắt đầu nghĩ tới những nguyên liệu để nấu món canh cá cay, nhà hàng chuyên làm món canh cá cay trên phố không làm được mùi vị đặc trưng, hơn nữa anh cũng lo lắng về vấn đề vệ sinh, vẫn nên chờ Tô Nhạc về rồi tự mình làm thì tốt hơn.
Nhìn dáng vẻ này của Ngụy Sở, Đàm Vi hoàn toàn tuyệt vọng, cô miễn cưỡng cười rồi đứng lên: "Mình còn có việc phải đi trước, sau này lại liên lạc nhé."
"Được, tạm biệt." Ngụy Sở cũng không nói sẽ đưa Đàm Vi về, tuy hành động này không có phong độ nhưng anh sẽ không vì thứ phong độ dối trá đó mà làm hỏng việc.
Anh vô thức mở điện thoại ra, nhìn về phía màn hình, trên đó là ảnh chụp Tô Nhạc, trong ảnh, Tô Nhạc đang cười vô cùng sáng lạn.






Tin tưởng
...chuyện đã qua sớm muộn gì cũng phải trôi về quá khứ.
Vội vàng ký sách xong, trưa hôm sau Tô Nhạc lại lên máy bay trở về. Công việc vẫn phải làm, cô còn phải bôn ba.
Trư