Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342036

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.

ta ở bên cạnh không ngừng dùng nước lạnh hạ nhiệt độ, thương thế của Thạch Đầu mặc dù không chuyển biến tốt, nhưng cũng không có chuyển biến xấu, cuối cùng chống đỡ hai ngày một đêm, cố nhịn đến Độ Ách sơn trang, nơi thần y trú ngụ.
Sơn trang ẩn núp ở giữa sườn núi chỗ, ven đường là từng mảnh từng mảnh ruộng bậc thang, các loại các màu thảo dược xanh xanh đỏ đỏ ta nhận biết hoặc thấy mà không nhận biết được, gần chỗ tới cửa, là vô số hoa tươi nửa héo tàn, mẫu đơn, đỗ quyên, thược dược, cây hoa hồng… Cũng có vô số dây leo tường vi bò leo trên tường trắng, có thể tưởng tượng khi mùa hạ đến, nơi này sẽ là nhiều loại hoa giống như gấm vải rực rỡ, đẹp không sao tả xiết.
Xe ngựa chậm rãi đứng ở trước cửa chính, Nam Cung Minh ân cần đỡ ta xuống xe, nhưng ngay cả nhìn thẳng cũng không muốn nhìn Thạch Đầu, tùy tay chỉ chỉ, phái ba bốn thị vệ to lớn lại đây giúp ta vác Thạch Đầu lên, sau đó gọi thủ hạ an bài những việc còn lại.
Hắn chậm rì rì, lòng ta gấp đến độ xoay đi xoay lại ở bên cạnh, hắn liền để cho ta mang theo thị vệ đi trước gõ cửa.
Ta gõ nửa ngày, cửa từ từ mở, một tuyệt sắc mỹ nhân đi ra, nàng dáng người so với ta cao lớn nửa cái đầu, cực gầy yếu, chân dài eo thon, mặc một bộ áo bào trắng gọn gàng ngay ngắn, tóc đen như thác dùng tơ cột đơn giản vào sau đầu, trên mặt làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, cặp mắt hắc bạch phân minh, đặc biệt xinh đẹp, khóe mắt hơi hơi xếch lên, lông mi vừa đen vừa dài, khi chớp mắt, có thể làm cho người ta liên tưởng đến cánh bướm dập dờn, chính là vẻ mặt lạnh lùng chút, giống khối hàn băng vạn năm không tan chuyển, may mà bên môi có khỏa nốt ruồi mỹ nhân nho nhỏ màu đỏ, làm hàn băng thêm ba phần quyến rũ, đoạt đi bảy phần phong thái của đoá mẫu đơn chưa tàn ở bên cạnh, hơn nữa giơ tay nhấc chân đầy phần khí chất tao nhã, chỉnh thể cũng không thua kém bao nhiêu so với Lâm Lạc Nhi hại nước hại dân.
“Cái tên tính tình thối đó… Nàng ở bên ngoài chờ ta,” Nam Cung Minh kêu nửa ngày, bất đắc dĩ sờ sờ mũi, hai chân điểm lên đầu tường, đi vào lối quen thuộc, bên trong truyền đến tiếng cãi nhau rất nhỏ, thời gian ước chừng qua nửa nén hương, cửa rốt cục mở. Nam Cung Minh một tay áp giữ Bạch Tử với bản mặt thối, một tay cầm cái hòm thuốc, đón ta đi vào. Thông thuộc dẫn tới phòng bệnh, phất phất tay, làm cho người hầu buông Thạch Đầu xuống, sau đó đặt Bạch Tử đang giãy dụa lên cái ghế ở trước giường bệnh, đem ngân châm cùng hòm thuốc nhét vào trong tay hắn, ra lệnh, “Ngoan, xem bệnh.”
“Dừng tay!” Bạch Tử bỗng nhiên duy trì không được bản mặt than, la hoảng lên, Nam Cung Minh nhẹ buông tay, hắn lập tức nhảy dựng lên, sắc mặt cực kỳ khó coi, trước tiên từ trong lòng lấy ra đôi bao tay mềm nhẹ bằng tơ tằm rồi đeo vào, sau đó mở hòm thuốc ra, từ bên trong lấy ra rất đôi bao tay bằng da rắn cực mỏng rồi đeo vào, sau đó đứng ở cạnh giường bệnh giữ chờ. Qua một lúc, có một nha hoàn mặt tròn bưng khay bạc tiến thẳng vào, trong khay là một xấp khăn vuông trắng sạch không tỳ vết.
Bạch Tử khôi phục biểu tình núi băng, dùng tay đã mang bao tay, thấm ướt một mảnh khăn vuông, dùng sức lau lại chà xát ở trên cái ghế không có tro bụi, sau đó nhìn kỹ qua khăn vuông không có nửa điểm vết bẩn, mới ngồi xuống. Hai ngón tay ấn lên trên mạch của Thạch Đầu, cau mày nhìn nửa ngày, ra hiệu cho ta cởi bỏ băng vải nhìn chỗ bị thương của hắn, kinh ngạc nói: “Đều đã bị thương thành như vậy, cư nhiên còn chưa có chết?”
Nào có thầy thuốc hy vọng bệnh nhân chết sớm, ta tức giận gần chết, nhưng lại vẫn sờ sờ đầu Thạch Đầu, bồi tiếp cười nói: “Không thể chết được, thỉnh Bạch thần y không cần phí lòng lo lắng.”
Bạch Tử lạnh nhạt nói: “Có cái gì không thể chết? Người sớm hay muộn đều là phải chết, sớm hay muộn mà thôi.”
Ta nghe xong lời này, chỉ cho rằng hết thuốc chữa rồi, cổ họng từng trận chua xót, ánh mắt đỏ lên, thấp giọng nói: “Cầu thần y nghĩ kỹ lại biện pháp, cứu giúp nam nhân của ta đi, người chết sớm hay chết muộn thì không sao cả, nhưng tâm lý người còn sống thì phải chịu đau lòng…”
“Ai bên người không có người chết? Nếu đây là đau lòng, thiên hạ lại có ai không có một chút đau lòng?” Có lẽ là mỗi ngày đối mặt với sinh tử, đối với sinh mệnh không có quá nhiều hăng hái, cho nên giọng điệu của Bạch Tử cũng không có tình cảm gì, hắn tựa như một cái máy móc chuyên nghiệp tinh tế, sau khi kiểm tra triệt để cho Thạch Đầu xong, cởi bao tay da rắn ra, mở ra hòm Ngọc Thạch chuyên dụng của chính mình, lấy ra bút giấy, kê khái đơn thuốc, cũng không cho người nhà xem qua, mà liền ra hiệu cho dược đồng bốc thuốc theo đơn.
Ta cùng Nam Cung Minh thực chờ mong hỏi: “Có thể cứu không thế?”
Bạch Tử lạnh lùng nhìn hai người bất đồng với con mắt đang chờ mong nhìn, lại đeo bao tay da rắn, sau khi lấy ra ngân châm đâm vài cái huyệt vị rồi nói: “Thể chất của hắn rất thú vị, khung xương cơ thịt toàn thân phân bố thật sự hoàn mỹ, sức khỏe khôi phục không tồi. Nhưng là kinh mạch ở cổ chân bị chặt đứt, nhiều chỗ gãy xương, các loại ngoại thương vô số, tạm thời lưu lại,dùng thử một lần thuốc mới


Lamborghini Huracán LP 610-4 t