Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342256
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2256 lượt.
cùng với phương thức trị liệu ngoại thương, hai người các ngươi đều cút ra đi, không cần ở trong này vướng chân vướng tay.”
Đến tột cùng là có thể trị hay là không thể đây hả? Hắn định đem Thạch Đầu làm chuột bạch thí nghiệm sao?
Ta há mồm muốn hỏi, Nam Cung Minh vội vàng tóm lấy, liên tục lôi kéo, tha đi ra ngoài, đi qua mái hiên, mới tinh tế phân phó: “Thế hệ con cháu Bạch gia đều là cuồng mê y học, Bạch Tử chữa bệnh đặc biệt chu đáo tỉ mỉ, gặp phải bệnh nhân mà cảm thấy thú vị sẽ không tính toán tiền bạc, lại càng không qua loa xong việc, ngay cả bệnh nhân mà hắn đều trị không được thì thiên hạ không có người có thể chữa trị. Nhưng hắn có ba cái quy củ, chính là không thể nhìn, không thể hỏi, không thể quản. Vào trên tay hắn chính là sinh tử được phân định bởi số mệnh, nếu không khởi xướng tính khí xấu thì sẽ ngay cả người lẫn giường đều bị quăng ra bên ngoài.”
Cổ đại không có viện y học, nguyên lai kỹ thuật của Bạch gia thần y chính là luyện ra từ trong vô số thí nghiệm chuột bạch, ta nghe đến độ mí mắt co rút: “Ngươi làm sao mà biết?”
Nam Cung Minh chỉ vào chính mình, cực độ buồn bực nói: “Ta bảy tuổi năm ấy bị hắn quăng đi, may mắn khi đó là cha hắn làm đương gia,nhặt ta trở về.”
Ta: “…”
Một lát, Bạch Tử theo trong phòng đi ra, nhìn chúng ta đang khe khẽ nói nhỏ liếc mắt một cái, gọi quản sự đến phân phó, vài cái thị nữ dược đồng nối đuôi nhau mà vào, một lát sau, lại nối đuôi nhau mà ra, trên tay cầm đống lớn đống lớn mảnh vải nhuộm máu, ta nhìn đến váng đầu hoa mắt, thiếu chút nữa nghĩ đến Thạch Đầu ở bên trong bị phân thây. Sau lại thừa dịp quản sự cùng Nam Cung Minh nói chuyện ở bên ngoài, lặng lẽ quay lại phòng, ở khe cửa nhìn một chút,lại thấy tay chân Thạch Đầu đều bị mở ra, Bạch Tử cầm cây tú hoa châm tinh xảo thon mảnh, đang cẩn trọng từng chút một khâu kinh mạch cho hắn.
Quản sự đang nịnh hót Nam Cung Minh phát hiện ta đang rình xem, lo lắng không thôi, vội vàng thấp giọng nói: “Đừng khẩn trương, chủ tử của chúng ta còn mở lồng ngực mổ bụng chữa khỏi cho người ta.”
Ai Cập cổ từng phát hiện thủ thuật giải phẫu khoét hộp sọ tiêu chuẩn cao, danh y Hoa Đà của Trung Quốc cũng đối với giải phẫu ngoại khoa cực có nghiên cứu, nhưng người nối nghiệp lại vô lực, mà Thạch Đầu nhiều chỗ tình trạng vết thương nghiêm trọng, nếu chỉ dựa vào y dược châm cứu bình thường, sau khi khang phục cũng sẽ lưu lại tàn tật nghiêm trọng, nay gặp Bạch Tử có gan dùng dao nối kinh mạch sửa vặn xương cốt, động tác thành thạo, lúc khâu lại lưu hành nước chảy mây trôi, hành động liền mạch lưu loát, hiển nhiên là có nhiều nghiên cứu.
Cho nên thói quen khám bệnh bằng Tây y trước khi xuyên qua, cùng với trải qua giải phẫu nhỏ, khiến ta chẳng những không khẩn trương, ngược lại yên tâm.
Chờ đợi dài lâu, ta bắt đầu miên man suy nghĩ, tiến hành suy đoán các loại cẩu huyết đối với Bạch Tử, cảm thấy ánh mắt hắn sáng trong, cuồng dại y thuật, thật sự không có hiềm nghi là cầm thú gì cả. Ta không muốn lại suy đoán ác ý đi oan uổng người tốt, cho nên tận dụng hết khả năng nghĩ tới phương diện tốt.
Hay là Bạch Tử là do bản thân mắc bệnh sạch sẽ, chán ghét cùng N nam nhân OOXX chung một người. Lâm Lạc Nhi hò reo không muốn không muốn, lại dục cự còn nghênh, lại phát hiện nàng có bàn tay vàng và thể chất dị thường, bệnh nghiên cứu dược vật học phát tác, muốn bắt nàng làm thực nghiệm cho bí dược, thí nghiệm trên phương diện của cơ thể người có giới hạn cực cao nào đó?
Ta thừa dịp lúc thị nữ đi ra, lại một lần nữa cật lực vụng trộm hướng khe cửa, nhìn trộm mỹ nhân thần y đang cố gắng khâu lại, đánh rùng mình một cái.
Sân vắng hoa rơi, ta và Nam Cung Minh đứng ở dưới mái hiên chờ đợi thần y đi ra, lặng yên không nói, cảm thấy thời gian như con kiến, chậm rì rì từ trong giữa tổ đi ra, ngứa lòng khó nhịn, cũng không dám vọng động.
Bỗng nhiên, ở sâu trong chỗ hoa leo thưa thớt, có một cô gái mười ba mười bốn tuổi, ôm con mèo nhỏ, lỗ mãng chạy tới tìm thần y, nàng ăn mặc không giống với những thị nữ của hắn ở đây, trên đầu thắt hai búi tóc đen bóng, bên mang tai cài đóa hoa nhỏ làm bằng chuỗi trân châu, mặc một bộ váy mùa thu có thêu con bướm cùng hoa lan xanh biếc, ánh mắt tròn tròn, đôi môi nho nhỏ, thoạt nhìn là một đoàn tính trẻ con.
Do chủ nhân ưa thích yên tĩnh, bọn thị nữ của Bạch gia phần lớn đều mang vẻ mặt lạnh lùng, ít lời kiệm chữ, nhưng là nhìn thấy cô gái này, tựa hồ có chút lo lắng cùng bận tâm, đều tiến lên hỏi: “Tiểu Hỉ làm sao vậy? Hay là chứng đau đầu lại tái phát? Hay muốn đi thông tri chủ tử?”
Cô gái nhỏ lắc đầu, liền lôi kéo góc áo của thị nữ, một bộ ngây thơ, ôm con mèo nhỏ nói: “Tiểu Hoa nhi bị thương rồi, cho nên ta đến tìm Bạch ca ca.”
Thị nữ thật khoa trương thở ra, dỗ dành nói: “Đừng nóng vội, đợi chủ tử xử lý bệnh nhân xong, nhất định sẽ vì ngươi xem bệnh cho mèo.”
Ta sợ hãi than: “Thêu hoa?”
“Nói bậy! Ta là đang luyện châm pháp khâu lại vết thương!” Tiếng hét phẫn nộ truyền đến, Bạch Tử mệt mỏi