Tổng Giám Đốc Con Được Mẹ Trộm Đi
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342023
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.
đi ra cửa phòng, cởi bao tay da rắn ra, xoa bóp huyệt Thái Dương trên trán, quét mắt nhìn ta đang bảo trì cúi đầu khoanh tay, trào phúng hỏi Nam Cung Minh, “Nàng chính là Lâm Lạc Nhi mà ngươi thường thường nhắc tới? Bộ dạng cũng rất là đẹp, cũng không lạ khi có thể được ngươi đặt trong tim.”
Nam Cung Minh lúng túng nói: “Tiểu Bạch, ngươi cũng đừng nói ra.”
Bạch Tử không thuận theo không buông tha: “Nếu cái tên phế vật nằm bên trong kia là nam nhân của nàng? A Minh, ngươi lại là người nào của nàng chứ?”
Hắn là thầy thuốc duy nhất có thể làm giải phẫu ngoại khoa trên thế giới này, cho dù tính tình ác liệt hơn nữa, ta cũng phải chịu đựng, còn phải cười làm lành giải thích: “Ta trước kia là nha đầu của Nam Cung Minh.”
“Hả?” Bạch Tử với một bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ, “Nguyên lai hắn đều lên kế hoạch đến con trai của nha đầu muốn gọi là Nam Cung Bân, con gái muốn gọi là Nam Cung Huệ.”
Ta thiếu chút nữa phun hết ra, gắt gao trừng mắt Nam Cung Minh.
Mặt hắn nháy mắt đỏ đến mang tai, vội vàng che cái miệng còn đang muốn tiếp tục lời nói ác độc của Bạch Tử lại, ngay cả lôi kéo đều muốn tha hắn đi, vừa đi vừa còn oán giận.
Ta vội vàng ở phía sau đuổi theo hỏi: “Đại phu! Thạch Đầu đâu? Ngươi dù sao cũng phải nói chút tình huống gì đó đi chứ!”
Bạch Tử rút tay áo ở trong tay Nam Cung Minh trở về, dùng sức vỗ hơn mười lần, trừng mắt, mắt lạnh đối với ta một hồi lâu mới nói: “Gân mạch bị đứt ba chỗ, xương cốt bị gãy bảy khúc, ta đã nối lại toàn bộ. Ngoại thương quá nặng, mất máu rất nhiều, ánh mắt cũng do lửa đốt cháy mà bị hao tổn, may mà tuổi còn nhỏ, thể tráng khôi phục không tệ, chỉ cần có thể chống đỡ qua đêm nay, sẽ không chết được. Chỉ có chỗ thị lực bị hao tổn, không thể hoàn bù lại toàn, đợi sau khi hắn tỉnh lại, kiểm tra lại có thể khôi phục được mấy phần.”
Lòng ta đau đến hít thở không thông nửa khắc, thấy hắn hèn mọn nhìn chính mình, vội vàng đổi giọng, nói: “Cám ơn, cám ơn Bạch đại phu, chúng ta cũng không dám kỳ vọng hoàn toàn không lại lưu di chứng, chỉ cần tàn phế không nghiêm trọng, sẽ cám ơn trời đất, chính là… Ánh mắt bị hao tổn, sẽ bị mù sao?”
Bạch Tử cười mỉa, nói: “Hắn không trợn mắt, ta làm sao mà biết?”
Nam Cung Minh thấy không khí trầm trọng giữa hai người, giải thích nói: “Nàng đừng quá nhạy cảm, y đức của Tiểu Bạch cực cao, đối đãi với người và trị bệnh cho người là hai việc khác nhau. Trước kia, cái tên súc sinh kia hại chết em gái ruột của hắn, mắc bệnh mà thiên hạ không có người nào có thể chữa trị, đưa đến trên tay hắn, hắn vậy mà vẫn toàn lực thi cứu, làm cho hắn lành lại giống như người chưa có việc gì xảy ra. Ta tức không chịu nổi, ra tay giúp lấy đầu của người ta, kết quả còn bị mắng một hồi, suốt nửa năm không chịu nói một câu với ta.”
Bạch Tử cười lạnh nói: “Ta là y sĩ, bệnh tình của hắn rất là hiếm thấy, rơi xuống trên tay ta, ta tự nhiên muốn chữa trị. Còn chưa trị xong, ngươi liền giết hắn, bảo ta lại đi đâu để tìm cái người bệnh như vậy để làm nghiên cứu chứ? Huống chi kẻ thù của em gái ta là việc riêng của nhà ta, ta muốn xử lý như thế nào liền xử lý thế đó, ai cần ngươi nhiều chuyện?”
Nam Cung Minh bị hắn bác bỏ đến độ một mạch cứ sờ cái mũi, vội vàng chuyển đề tài nói: “Ngón tay Lạc Nhi bị gãy, ngươi cũng xem bệnh đi.”
Một đường bôn ba, ta cũng chưa có rảnh rỗi để xử lý ngón út bị vặn gãy của mình, chỉ là băng bó đơn giản một chút. Bởi vì quan tâm Thạch Đầu, thương tâm Thác Bạt, đau lòng nhiều hơn đau thân thể, cho nên không để ý tới, nay bị nhắc tới, ta mới nhớ tới mình cũng có thương, liền vươn tay đến trước mặt Bạch Tử.
Bạch Tử cúi đầu chỉ xem liếc mắt một cái, giống như bị vũ nhục, phất tay áo cáu giận nói: “Vết thương nhỏ không chữa trị! Chờ tới lúc gần chết lại đến!”
Ta nhất thời nửa khắc không chết được, không được hưởng thụ đãi ngộ của thần y, chỉ có thể ôm ngón tay bị gãy, tâm trí ảm đạm đau buồn.
Nam Cung Minh khuyên nửa ngày cũng vô pháp cứu vãn, bất đắc dĩ hỏi lại: “Cha ta thì sao? Ngươi có thể có biện pháp chữa khỏi chứ?”
Ta giống như phát hiện ra đại lục mới, phục hồi lại tinh thần, lắp bắp hỏi: “Đại cầm… Cha ngươi chưa chết… Có chuyện gì?”
Nam Cung Minh mạc danh kỳ diệu: “Hắn đương nhiên có chuyện, bệnh đến độ giường đều dậy không nổi.”
“Cha ngươi, ta bây giờ vẫn không cứu được,” Bạch Tử lại nhíu mày, “Khi mẹ ngươi qua đời, hắn liền lâm vào tâm bệnh. Mỗi ngày như cái xác không hồn, tận tình rựu chè gái gú, thân thể sớm bị đào rỗng, chỉ còn dư lại một tầng xác cố gắng chống đỡ ở. bên ngoài Sau đó bị ngươi cho một kích, liền triệt để sụp đổ. Nay chính hắn cũng không muốn sống, chỉ là kéo dài ngày thôi.”
“Cũng thế,” Nam Cung Minh ảm đạm nhìn ta liếc mắt một cái, thở dài nói, “Trên đời chỉ có tâm bệnh là không có thuốc nào có thể chữa khỏi, nay nghĩ đến, sau khi mẹ ta chết, trái tim của cha ta cũng đã chết.”
Bạch Tử không đáng đáp lại, chỉ vào cửa phòng nói với ta: “Ngươi còn không đi sao?”
Ta vội vàng xoay người, bước nhanh chạy về phía Thạch Đầu. Hắn bị bao gói đến độ giống như cái bánh chưng gói c