Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342053

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2053 lượt.

hật kín, còn thắt lại vài cái nơ con bướm, sắc mặt tái nhợt, hô hấp cũng đã đều đều. Ta dùng khăn thấm ướt nước muối, một chút cũng không ngừng xát lên môi hắn, sau đó ngồi ở bên giường.
Ta vừa chờ mong hắn mau chóng tỉnh lại, lại sợ ánh mắt hắn gặp chuyện xấu, sau khi tỉnh lại không nhìn thấy ta, cũng sợ hãi giải thích như thế nào về cái chết của Thác Bạt, phiền não không biết như thế nào cho phải, liền ngay cả khi đồ đệ của Bạch Tử đến giúp ta xử lý miệng vết thương đau đớn ở ngón tay, đều không để tâm.
Trời tối, thị nữ an bài phòng ngủ, ta không có đi, vẫn nắm tay hắn, gắt gao canh giữ ở bên cạnh.
Lúc tảng sáng, Thạch Đầu rốt cục ở dưới ánh trăng mơ hồ tỉnh lại, hắn giật giật thân mình, đau đến lại một trận run rẩy, miệng lại yếu ớt nhả ra vài chữ.
Ta không nghe rõ, chạy nhanh nhảy dựng lên, ghé đến gần để hỏi.
Hắn nói là: “Lạc Nhi… Ngón tay nàng còn đau không?”
“Một chút cũng không có việc gì.” Vành mắt ta đỏ lên.
Hắn lại hỏi: “Đại ca đâu?”
Ta nức nở nói: “Hắn về nhà rồi.”
“Vậy là tốt rồi…” Hắn nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ, qua một hồi lâu, tựa hồ khôi phục chút khí lực, thanh âm cũng lớn hơn chút, “Vì sao lại tối như vậy?”
“Chàng không nhìn thấy được sao?!” Ta thét chói tai, nhảy dựng người lên muốn tìm thần y.
Một lát sau, mới nhớ tới…
Ta chưa có thắp đèn.
Ông trời phù hộ, mắt của Thạch Đầu không có bị mù, chỉ là mắt trái thoáng bị hao tổn, thị lực giảm xuống. Hai mắt đều có thể nhìn vẫn như bình thường, nhưng khi che khuất mắt phải để nhìn vật, nhìn xa xa sẽ có chút mơ hồ. Ta vui mừng rất nhiều, Bạch Tử đả kích nói: “Mắt trái của hắn bị hao tổn, hai mắt nhìn vật có khác biệt, năm rộng tháng dài, mắt phải hao tổn quá độ, sớm hay muộn thì cũng sẽ biến thành giống như mắt trái.”
Ta vội vàng tìm tờ giấy trắng, vẽ ước chừng những rặng núi lớn núi nhỏ, treo lên trên tường, bảo thị nữ dùng thìa xúc cơm phân biệt che khuất mắt trái mắt phải của Thạch Đầu, cho hắn làm một chút thí nghiệm về độ thị lực bị hao tổn, sau đó chán nản phát hiện thị lực của hắn theo nguyên bản phi công 2.0 biến thành ước chừng 0.3 độ đại cận thị.
Thị lực của Thạch Đầu khác biệt tạm thời không biểu hiện ra, không biết nỗi khổ này, cũng không để tâm.
Nhưng là trước khi xuyên qua ta từng bị cận thị, sâu sắc chịu nỗi khổ này, nghĩ đến thế giới này không có kính mắt, cơn phẫn nộ trong lòng liền bốc cháy, lập tức ngồi ở đầu giường, đích thân bắt tay truyền thụ võ lâm bí tịch độc nhất vô nhị của thế kỷ hai mươi mốt: [vật lý trị liệu cho mắt'> cho hắn, lại dạy phải dùng nhiều cẩu kỷ [1'> với cây long nhãn pha nước uống.
“Nàng giúp ta pha nước, nếu không không uống.” Thạch Đầu mất hứng than thở, hắn thích động không thích tĩnh, nay tay chân không cho phép nhúc nhích, liền giống như Tôn Ngộ Không mắc phải lời nguyền của vòng Kim Cô, cả người khó chịu, hận không thể lật đến lật đi, nhảy xuống giường chạy hai bước.
Hắn động một lần ta liền tát hắn một cái, thấy tiểu tử kia không sợ đau, đành phải uy hiếp nói: “Khó chịu nữa cũng phải chịu đựng! Nếu chàng thực sự đem chính mình thành tàn phế ! Ta… Ta sẽ không muốn chàng !”
Thạch Đầu mặt hơi hơi đỏ một chút, không động đậy loạn xạ nữa, nhưng lại đảo mắt nhìn đến bên ngoài có dược đồng đi qua, lập tức áp dụng giáo huấn của đại nam nhân, nói: “Ta muốn động liền động, ai quan tâm nàng muốn hay không muốn ta?!”
Ta đối với màn diễn xuất này của hắn thực giận, phản bác lại, nói: “Được lắm, chàng cái tên tiểu tử xấu xa này, cẩn thận ta sẽ hồng hạnh xuất tường ở sau lưng chàng!”
Thạch Đầusửng sốt nói: “Nàng như vậy không biết xấu hổ sao?! Trừ bỏ ta ra thì có ai muốn chứ?”
Ta lấy tay chỉ lên trên đầu hắn, cố ý gõ từng cái từng cái một, rồi đếm: “Trương Tam Lý Tứ Vương Ngũ Triệu Lục, chàng quản được ta có ai muốn hả?!”
Thạch Đầu không hé răng.
Ta thấy hắn sinh khí, lập tức thấy hối hận, hai người đồng sinh cộng tử đã trải qua nhiều chuyện như vậy, lại biết rõ hắn thích sĩ diện trước mặt người khác ghét trách cứ, nay cả người đều là thương, chịu không nổi kích thích, ta làm sao có thể nói lời nói mà không dùng đầu óc, lung tung mạnh miệng? Nghĩ đến đây, ta vội vàng vươn tay định sờ sờ đầu hắn nói xin lỗi.
Không ngờ, Thạch Đầu đột nhiên há mồm, giống như con chó nhỏ hung hăng cắn một phát lên trên mu bàn tay của ta, đau đến mức khiến ta kêu thảm thiết một tiếng, liên tục cầu xin tha thứ, thề tuyệt đối sẽ không thay đổi thất thường, không tìm Trương Tam Lý Tứ, mới bằng lòng nhả ra…
Hắn nói: “Nàng tới gần chút.”
Ta xoa xoa tay, nước mắt giàn giụa, không thuận theo.
Hắn lại nói: “Nàng cúi đầu, lại đây chút.”
Ta nhìn bốn dấu răng nhỏ đỏ lừ lự, liều chết không thuận theo.
Hắn thở dài: “Lại đây, ta có điều bí mật muốn nói với nàng.”
Ta nghĩ một chút, rốt cục nghe theo.
“Đến gần hơn một chút, lại gần đây một chút…”
Tiến lại gần, ta đang muốn mở miệng, hắn bỗng nhiên không nói nữa, hơi hơi ngẩng đầu, duỗi thẳng thân lên, nhẹ nhàng hôn lên môi ta.
Phát sốt làm cho nhiệt độ cơ thể của hắn rất nóng, đầu lưỡi mang theo vị th