pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.

ều gầy còm nhom thành phẩm chất thứ hạng này rồi, còn quan tâm mù quáng! Nếu mà mệt mỏi suy sụp, ta sẽ mặc kệ nàng đấy!”
Ta không thể không quan tâm.
Bạch Tử là tên cuồng si y học, sắp xếp quản lí việc nhà toàn dựa vào quản sự. Đại bộ phận bệnh nhân đến tìm thầy thuốc chữa bệnh đều trú tại sân viện riêng biệt ở bên ngoài của Độ Ách sơn trang, để hắn mỗi ngày đi qua chẩn bệnh, bộ phận nhỏ bệnh hoạn đặc thù thì mới có thể ở tại bên trong sơn trang. Bọn ta nhờ phúc của Nam Cung Minh, hưởng thụ đãi ngộ VIP, trụ tại tiểu viện độc lập, gần với vườn hoa, dựa vào núi, cạnh bờ sông, còn có thị nữ dược đồng chuyên môn hầu hạ. Bình thường trụ ở loại tiểu viện đặc thù này, chữa bệnh đều là đệ tử thế gia có quan hệ tốt với Bạch gia, lúc phát tiền thưởng, bạc đều là vung như nước chảy. Ta cùng Thạch Đầu căn bản cũng có mấy đồng tiền, tất cả đều mất hết khi rơi vào rủi ro trong lúc gặp Long cầm thú, nay mỗi ngày ăn với uống không phải trả tiền, ở không mất đồng nào, lấy không dược, lại ngay cả một lạng bạc cũng chưa bao giờ phát thưởng cho người ta.
Vài ngày đầu, Bạch Tử mỗi ngày lại tới đây tuần tra, lại có Nam Cung Minh chạy ngược chạy xuôi biểu hiện ân cần, bọn thị nữ dược đồng không dám khinh mạn, trên toàn diện còn không có trở ngại. Sau lại biết chúng ta không phải là người có tiền có thế, Bạch Tử lại không quá tiếp đãi săn sóc, liền dần dần trở nên lơi lỏng. Hơn nữa thế giới này không có tốt lành hay khinh rẻ, không cấm kỵ nam nữ cưới hỏi, bọn thị nữ xinh đẹp mỹ lệ ở đây, không hề hiếm, đều bày tỏ ái mộ cho Nam Cung Minh anh tuấn nhiều tiền, ôn hoà nho nhã, từng người một đều mơ mộng bay lên đầu cành cây biến thành phượng hoàng, trèo lên con rùa vàng này, làm chủ mẫu của Nam Cung gia, câu dẫn tranh đoạt đánh nhau còn kịch liệt hơn so với văn trạch đấu ta xem trước kia, nhưng Nam Cung Minh rõ ràng chỉ muốn gặp ta, hận không thể mười hai canh giờ vây quanh xoay quanh ta, cho nên…
Nghe nói Bạch Tử từng đem người lấy sai dược, làm hại bệnh nhân của hắn, tha đi đánh chết, cho nên bọn họ không dám xằng bậy trong việc cung ứng dược vật, chỉ là kéo dài thời gian bốc thuốc nấu dược. Nhưng là phương diện đồ dùng sinh hoạt cũng là rối tinh rối mù, thực vật được đưa tới nhìn bên ngoài thì tươi sạch, bên trong không phải ôi thiu thì là mục nát, hoặc là cho nhiều thêm hai vốc muối, hoặc là không cho muối, bên trong canh gà chỉ có hai khẩu xương, trong canh cá thì lại là xương dằm còn thừa của lúc trước. Nước nóng với trà nóng lại càng đừng nói, nước được đưa lên còn có thể dư lại một chút độ ấm, đã coi như không tồi rồi. Nói tóm lại vài từ, chính là liếc ngang liếc dọc, bới móc thiếu sót châm chọc ta nhiều chuyện thích xen vào việc của người khác, không xứng đáng để sai sử các nàng, sau đó việc ai người ấy làm, ngốc dưới mái hiên cắn hạt dưa nói chuyện phiếm.
Dù là ba vị tổng quản kiến thức rộng rãi, cũng chưa từng nhận qua trang sức quý trọng như vậy. Khuôn mặt già nua, ngay tại trận, cười đến tươi như hoa. Thuốc trị thương và đồ dùng của Thạch Đầu cuối cùng được đảm bảo.
Về phần những người khác châm biếm bóng gió bên tai, ta đem da mặt làm cho dày thêm vài phần, lười quan tâm tới bọn họ. Hương vị của canh mà nhạt, thì tự mình đi phòng bếp lấy hai nắm muối, hương vị mặn, tự mình đi thêm chút nước. Lúc muốn ăn, liền tội nghiệp đi tìm nhóm dược đồng hoặc nam đầy tớ làm việc ở phòng bếp, dựa vào khung cửa, lấy khăn tay nhỏ bé bôi gừng tươi, chùi xoa đỏ vành mắt, thê thê thảm thảm tìm kiếm này nọ, giả dạng so với nữ chủ bi tình càng đáng thương hơn.
Lâm Lạc Nhi sắc đẹp khuynh thành, khóc lên lại càng thêm động lòng người, giây sát hết thảy sinh vật giống đực. Chưa dùng đến ba khắc chung, gà cũng có, cá cũng có, rau xanh cũng có, ta lại hướng về phía bọn họ cười hai cái, than cũng có, nước cũng có, sau đó cầm tất cả, quay về nấu bếp riêng cho Thạch Đầu, làm cho hắn nằm thong dong thoải mái. Đám thị nữ kia tức giận đến độ muốn lấy mạng, muốn chỉnh ta, nhưng Bạch Tử không quản chuyện, tổng quản bị thu mua, ta lại là khách nhân, các nàng chỉ có thể chế giễu mỉa mai ngầm đâm chọc, mỗi ngày ở ngoài cửa mắng ta là làm việc “Không biết xấu hổ”, “Hồ ly tinh”.
Ta nghe những lời kịch kinh điển từ văn trạch đấu, xem thủ đoạn kinh điển trong văn trạch đấu, trong lòng cảm thán ngàn vạn, nếu ta năm đó xuyên qua đến, chỉ cần ứng phó những việc nhỏ này thì tốt biết bao a?! Ta cam đoan có thể nhịn cười, nghe các nàng mắng trên ba canh giờ mà không thay đổi, mặc kệ là tiểu thiếp tới cửa hay là bị đánh bằng roi, đều có thể mặt không đổi sắc tim không đập…
Chỉ cần không bị chết cháy, không đi giết người phân thây, không bị X ngược đãi, cuộc sống đều rất tốt đẹp!
Lại qua vài ngày, ta phát hiện cái tiểu nha đầu kia kêu Tiểu Hỉ ở tại cách vách, cũng là một viện riêng biệt, Bạch Tử cơ hồ mỗi ngày đều đi hai ba lần, vào nhà nửa ngày không đi ra. Lại không biết hắn có phải hay không thật sự là ngu ngốc trong cuộc sống sinh hoạt, tuy rằng sủng tiểu nha đầu này, chỉ xem xét bảo bọn thị nữ chiếu cố tốt, đối với sinh hoạt hàng ngà