Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.
an?
Thạch Đầu nhưng tỏ ra không sao cả, hắn vỗ vỗ đầu ta, cười hì hì nói: “Tiểu nha đầu này cùng thôn với ta, lại cùng tuổi, từ nhỏ lăn lộn trong bùn chơi đùa. Nàng nhát gan lại sợ sự, trước lúc cha ta qua đời từng nhờ ta coi sóc nàng, nay thấy nàng tới nơi này làm việc, có tiền đồ, nhất thời cao hứng liền quên.”
Nam Cung Minh nhìn bộ dáng bình thản của hắn, lại nhìn ta luôn luôn gật đầu phụ họa, không nói gì thêm.
Thạch Đầu thoải mái chọn hai quyển sách, cùng thiếu chủ cáo lui, đi lên còn đối ta hô một tiếng: “Sau này không sắp xếp tìm sách cho ta, liền đừng tìm ta hỗ trợ cái gì trong nhà.”
Ta tức giận đến ót gân xanh thẳng khiêu: “Cái tên ngu ngốc này, ở trước mặt thiếu chủ nói loại sự tình này, chán sống sao? Muốn tìm sách tự mình đi tìm, ta mới lười giúp ngươi!”
Thạch Đầu hướng ta le lưỡi, chạy mất.
Nam Cung Minh nhìn chúng ta không biết nói cái gì cho phải, chờ hắn đi xa mới hỏi: “Hắn vừa mới khi dễ muội?”
Ta đối tiểu cầm thú nhân phẩm lo lắng, sợ hắn ghen, cũng sợ hắn đi chỉnh Thạch Đầu, liền cười nói: “Hắn từ nhỏ sẽ không biết suy nghĩ, nói chuyện làm việc cũng là thẳng ruột ngựa, không biết trên dưới, hay đắc tội với người ta. Ta vừa mới bị hắn làm tức giận đến thiếu chút nữa từ trên thang lầu ngã xuống tới, may mắn hắn tiếp được, nếu hại ta gãy răng lần nữa, việc này ta sẽ không để yên.”
Nam Cung Minh nhíu mày, đau lòng hỏi: “Lần trước muội bị gãy răng cửa cũng là hắn làm hại?”
Ta vỗ vỗ tro bụi dính trên sách, suy tư một lát, đem sự kiện con cọp vải năm đó sửa sự thật lại một chút, cừu đại khổ thâm nói ra, cũng biểu đạt bản thân đối Thạch Đầu căm thù đến tận xương tuỷ, còn oán hận bổ sung nói: “Nếu cha hắn không có dùng roi ngựa đánh hắn 3 ngày không xuống giường được, còn lại chịu nhận lỗi tặng rất nhiều đồ ăn ngon, làm cho ta ra này khẩu khí, nếu không ta khẳng định muốn thu thập hắn!”
“Đừng xằng bậy,” Nam Cung Minh bất đắc dĩ cười lắc đầu: “Người này học võ thật có thiên phú, tiến bộ rất nhanh, cũng không phạm qua lỗi lầm gì lớn, cha ta sẽ không cho người nào tùy tiện động đến hắn.”
“Chỉ nói mà thôi,” Ta xem thái độ của hắn đã nhẹ xuống, lập tức thay đổi khẩu phong, “Dù sao khi đó ta còn nhỏ, hắn cũng không tính là cố ý. Thạch Đầu hỗn đản này sao cũng được, nhưng cha hắn… Thiết Đầu đại thúc thật sự là người tốt a… Ta không có cha, luôn bị đám tiểu tử khi dễ rơi nước mắt, cậu ta lại nhát gan, không dám quản việc này, là Thiết Đầu đại thúc thấy ta đáng thương, hỗ trợ tới cửa giáo huấn cha mẹ bọn họ, ngày mới tốt lên. Lễ mừng năm mới, các cô gái đều có hoa mang, nhưng mà mợ quên mua cho ta, là Thiết Đầu đại thúc lấy tiểu ngân hoa của mẹ Thạch Đầu lưu lại đưa ta, mới không bị cười nhạo. Hiện tại hắn cha đã đi, ta phải báo ân, giúp hắn nhìn con mèo độc đinh này, miễn cho gặp rắc rối.”
Nam Cung Minh rốt cục quay người lại đây, an ủi ta: “Báo ân là phải làm, nhưng nếu hắn hành động quá phận, muội nhớ rõ phải nói cho ta biết, ta nghĩ cách thu thập hắn. Phó dịch ở nơi này ta đều quản được, nếu có ai làm khó muội, cũng nhớ nói cho ta biết.”
Ta liều mạng gật đầu.
Nam Cung Minh thay ta chỉnh lại tóc bị Thạch Đầu làm rối một chút rồi đi đến lầu hai, chọn một đống sách về tư tưởng đạo đức và tương quan văn hóa nghệ thuật, sau đó lặng lẽ chạy tới giá sách gần ngách, cảnh giác nhìn xem ngoài cửa không có người, nhìn ta giơ ngón trỏ lên miệng suỵt 1 cái, sau đó nhanh chóng từ bên trong rút ra 1 quyển sách giấu vào trong lòng, ngẩng đầu thực đứng đắn đi ra.
Ta cảm thấy động tác của hắn trốn trốn tránh tránh như là giấu đông cung đồ, chờ hắn đi khỏi, nhanh chóng chạy tới cái giá sách kia nghiên cứu. Lại phát hiện nơi đó toàn là [Sơn Hà chí'>[Hải Ký'>[Ngoại quốc phong cảnh ký'>[Lão Thang du ký'> những bộ sách nói về phong tục và cảnh đẹp.
Loại sách này có cái gì cần che giấu? Ta đang sờ cằm ngồi một góc hồi lâu, cẩn thận suy nghĩ.
Hay là, tiểu cầm thú giống mấy tên nam sinh trung học trước kia, thích dùng bìa sách giáo khoa bao bên ngoài manhua bất lương, sau đó vụng trộm truyền cho nhau đọc?
Cầm thú làm việc thật sự là người thường nghĩ không ra a…
Ta tìm kiếm giữa biển sách mênh mông cuồn cuộn vài ngày, rốt cục nghĩ ra manh mối.
Dịch dung bí tịch nhiều năm như vậy cũng chưa bị phát hiện, tất nhiên là nằm trong những bộ sách ít người lưu ý tới, hơn nữa sách là bị Lâm Lạc Nhi không cẩn thận làm rớt, có thể loại trừ những giá sách cao hơn ta. Cứ như vậy, phạm vi tìm kiếm thu gọn rất nhiều.
Trời không phụ người có lòng, ba tháng sau, ở một quyển sách phủ kín tro bụi [Thánh Nam Kinh'> ta tìm được bí tịch, mặt trên chi chít tràn ngập chữ cực nhỏ, ta xem hoa cả mắt, ráng phân biệt, thật là dịch dung thuật do u Dương Tử tiên sinh viết ra.
Ta tự nhận không phải kẻ thất học, nhưng ngữ pháp cổ đại không có dấu chấm câu, phải dựa vào ngữ cảm và kinh nghiệm để ngắt câu, hơn nữa bên trong có phần lớn chỗ dẫn chứng, khó có thể đọc hết. Ta chỉ có thể lấy giấy và than, phiên dịch ra từng đoạn thành giản