XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342082

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2082 lượt.

thân mình hắn dụ hoặc. Long cầm thú lộ vẻ mặt không sao cả tươi cười, chỉ hết sức chuyên chú ngắm một gốc cây lục mẫu đơn, cầm trong tay giấy bút, nhanh chóng phác hoạ cái gì.
Đám nha hoàn và bà tử đẩy ta vào trong phòng.
Thanh âm trong phòng bỗng nhiên tĩnh lặng, kinh ngạc qua đi, ánh mắt của đám mỹ nhân hóa thành oán độc, tựa hồ muốn đem ta ăn sống nuốt tươi, nghiền xương thành tro.
Ánh mắt Long cầm thú chậm rãi theo từ trên đóa lục mẫu đơn nâng lên, chậm rãi đem ta từ đầu lướt đến chân, lại theo chân ngược trở lại, cuối cùng dừng hình ở trên mặt ta, thưởng thức xong một hồi, ngoắc ngoắc ngón tay: “Lại đây.”
Mỗi bước đi của ta, đều cảm thấy mồ hôi ướt đẫm.
Đi đến cách ba bước, liền không dám lại gần chút nữa. Long cầm thú dùng tay lôi kéo, đem cả người ta đổ qua, ôm vào trong lòng, sau đó lấy tay xoa hai má, tinh tế vuốt ve ngũ quan, trầm tư hồi lâu, bỗng nhiên bộc phát ra tiếng cười to: “Lần này Nam Cung Hoán sợ là tiếc đứt ruột.”
Mỹ nhân mặc lục sa bên cạnh lạc lạc thanh nở nụ cười, muốn dời đi chú ý: “Hầu gia, Vương tổng đốc cũng là người có tâm, gốc lục mẫu đơn hiếm thấy này là thiên hạ tiên phẩm, độc nhất vô nhị. Nghe nói gieo trồng không dễ, để nở hoa càng khó, phải dùng sương sớm để tưới, dược vật chăm sóc… Hầu gia nếu thích, vẽ xong liền để cho Hoàng Tiểu Miêu cầm ngọc lưu ly vào ấm phòng hảo hảo chăm sóc…”
Long cầm thú đem tầm mắt trên mặt ta dời đi, nhìn thoáng qua lục mẫu đơn, cười nói: “Không cần.”
Hắn buông, tùy tay cầm lấy cây kéo vàng, nhẹ nhàng cắt một cái, ở giữa tiếng kinh hô, đóa lục mẫu đơn giá trị vạn kim cứ như vậy bị hái xuống. Hắn lại đơn giản sửa sửa cành hoa, rồi lại đem đóa thiên hạ vô song danh hoa, tà tà gắn lên mái tóc của ta, sau đó ôm vai giám thưởng hồi lâu, lại chỉnh hoa lệch vị trí một chút, rốt cục vừa lòng nhẹ gật đầu, đem đám mỹ nhân trợn mắt há hốc mồm kia hết thảy đuổi đi ra ngoài.
Ta nghĩ hắn rất nhanh sẽ động dục.
Nhưng mà hắn không có, hắn cứ như vậy nhìn ta, giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật trân quý, sau đó ra lệnh cưỡng chế không cho phép ta nhúc nhích, lại cầm lấy giấy bút nhanh chóng phác họa.
Ta ngồi đoan đoan chính chính, giống hệt một tác phẩm điêu khắc từ đá, e sợ lộn xộn sẽ khiến cầm thú động dục.
Ngồi đến sau nửa đêm, hắn lưu luyến không rời nhéo mấy cái trên người ta, sai người đem ta đi, sau đó đổi vài mỹ nhân đến thị tẩm, phòng ngủ rất nhanh lại truyền đến âm thanh ái muội.
Ta không rõ cầm thú đến tột cùng là bị làm sao vậy, có lẽ là còn sót lại chút lương tâm, thấy ta tuổi còn nhỏ, tạm thời ẩn nhẫn, chờ nuôi mập lại thịt?
Ôm một tia may mắn, ta đi theo tiểu nha hoàn trở về chính mình phòng, dưới tầm mắt giám thị gắt gao tháo trang sức nghỉ ngơi, cũng làm bộ như vô tình nhắc tới việc này với nàng.
Tiểu nha hoàn che miệng ha ha cười rộ lên: “Lạc Nhi cô nương không cần lo lắng, Hầu gia hiện tại không đụng đến ngươi, tương lai mới là chân chính có ân sủng chờ đâu.”
Ta càng thêm không rõ.
Tiểu nha hoàn giải thích nói: “Hầu gia bình sinh yêu nhất là vẽ tranh, trong đó yêu nhất là vẽ đông cung. Nếu gặp mỹ nhân ưa thích, tất nhiên trước khi sủng hạnh sẽ tự tay vẽ vào bộ sưu tập đông cung. Nay cô nương có tuyệt sắc mỹ mạo, ngài lại chậm chạp chưa vẽ, chắc là muốn lưu lại hồi phủ sẽ chậm rãi vẽ. Cô nương thật sự là hảo phúc khí, ngày sau ân sủng không lo…”
“Đông… Đông cung? Chính là cái loại cởi hết?” Ta sợ tới mức tròng mắt đều sắp trừng đến rớt ra.
“Đúng vậy, Hầu gia chúng ta so với mấy đại quan ở kinh thành, đã muốn tính là dễ hầu hạ. Dù sao cả người của ngươi đều là của Hầu gia, đừng nói muốn ngươi cởi hết cho ngài vẽ, cho dù đánh giết ngươi cũng không ai dám nói nửa tiếng ‘Không’.” Tiểu nha hoàn tỏ vẻ đồng tình nhìn ta một hồi, rất nhanh lại vui vẻ khuyên bảo, “Tuy rằng cô nương da mặt mỏng, nhưng vào phủ cũng phải dày một chút, ngươi chỉ cần theo Hầu gia một điểm ấy, mặc ngài vẽ đi, mặc kệ vẽ được không được cũng không cần loạn chỉ trích, phải ca ngợi. Hầu gia tính tình sẽ trở nên hảo hảo, cái gì cũng đều chiều ngươi, muốn cái gì cấp cái đó, cho dù về sau thất sủng cũng sẽ dưỡng ngươi cả đời. Nếu không…” 
Không… Không cần…
Sự biến thái của Long cầm thú vượt xa người thường, siêu tưởng tượng !
Cứu mạng! Ta không cần ở cổ đại làm nữ nhân vật chính của man­hua H* a!!!
Một khi đã sợ tới cực điểm, sẽ không còn cảm giác sợ hãi nữa.
Nghĩ đến phía trước một đao, phía sau cũng một đao, cùng lắm thì một từ chết, ta cũng liều bất cứ giá nào.
Ngày hôm sau, khi mấy quản sự đem ta an bài đi vào trong xe của Hầu gia hầu hạ, chân của ta cư nhiên không hề phát run nữa, thân mình đứng thẳng tắp, rất có vài phần khí khái anh dũng của liệt sĩ lúc bước lên đoạn đầu đài.
Xe của Long cầm thú rất lớn, trong đầu thầm tính, ít nhất 30, 40 thước vuông, dùng rèm linh lung làm bình phong chia làm 1 phòng 1 gian, đặt đủ thứ đồ chơi đầy màu sắc, hai bên có cửa sổ, còn có hành lang ngắm cảnh. Kéo xe là mười sáu con ngựa trắng, cố định hầu hạ có 7,8 người, ngay cả đổ cái bô cũng là thiên tiê