Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342089

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2089 lượt.

n.
Long cầm thú tựa hồ thích kì trân đồ cổ, rất nhiều đồ vật trong xe cũng không phải sản phẩm của trung thổ, lúc vừa mới tiến vào ta bị con chim báo giờ nhảy ra từ trong cái đồng hồ báo thức bằng vàng làm hoảng sợ, còn có mấy pho tượng đá nhỏ, bức tranh cùng thư tịch có mấy hàng chữ như nòng nọc, đều là phong cách thời kì phục hưng, cho nên ta hoài nghi bối cảnh thời đại của thế giới này hẳn là tương tự thời hậu Minh ở trái đất, nhưng mà ngẫm lại đa phần vẫn không hợp với lẽ thường… Vẫn là bỏ qua phán đoán không chứng cứ này đi.
Trên chiếc thảm quý thêu hoa văn mang phong cách ngoại quốc, có một con báo đen đang lười biếng nằm. Long cầm thú vừa vuốt bộ lông đen tuyền mượt mà của nó, vừa nửa híp mắt thưởng thức ta, tầm mắt một lát cũng không rời đi, thật giống như đang thưởng thức bảo thạch, danh họa hoặc là đồ cổ.
Ta cũng cố định thân mình ở trên tấm thảm, ngồi đến lúc toàn thân xương cốt đều đau cũng không dám lộn xộn. Làm cho sau khi đứng lên, hai chân máu không tuần hoàn, chậm rãi ngã sấp về phía sau.
Long cầm thú tự nhiên không đỡ ta, hắn cũng tuyệt không làm chuyện gì rảnh hơi như kéo ta dậy, chỉ nhẹ nhàng mà “Di” một tiếng, sau đó kêu người đem ta đỡ lên, dùng cái tay mới sờ qua đầu của con báo đen sờ sờ đầu ta, tỏ vẻ an ủi. Sau đó cho phép ta đổi tư thế ngồi, hắn tiếp tục giám thưởng.
Mông của ta đau quá…
Xe dừng lại, một mỹ nhân cuốn bức rèm che lên, quy củ nâng đến một cái hộp gỗ tinh xảo, sau đó khoanh tay đi xuống, xe lại tiếp tục đi.
Long cầm thú mở ra cái nắp hộp hương thơm phác mũi kia, sau đó hướng về phía ta ngoắc ngoắc ngón tay.
Ta không tình nguyện cau mày đi qua.
Long cầm thú cầm lấy chân của ta, tháo chiếc vớ gấm, nâng lên, vuốt ve ngắm nghía một lát, cười xấu xa nói: “Mềm, nhỏ lại thơm, đúng là một đôi chân đẹp toàn mỹ, đến đây, gia lại cho ngươi thêm một vật.”
Hắn còn có luyến chân phích*! Ta hoảng sợ muốn thu chân về!
Long cầm thú không chút để ý hướng về cái giá bên cạnh, trên đó có một sợi roi vàng khảm kim ngọc.
Ta không rụt chân lại nữa, nhắm mắt lại chờ chết.
Một trận thanh thúy linh vang, trên cổ chân truyền đến từng trận lạnh lẽo.
Ta mở mắt ra, thấy trên cổ chân trái lại có 1 sợi lắc chân hoàng kim tinh xảo, trên đó treo 12 chiếc chuông nhỏ kích thước cỡ hạt nhãn, điêu khắc chim quý thú lạ, ở giữa được khảm đá mắt mèo, lục thạch, ru­by, hoàng ngọc, khi lúc lắc, thanh âm dễ nghe êm tai.
Long cầm thú cầm lấy chân của ta, lắc lắc chuông, sau đó thực hưởng dụng đặt ở trên đùi chính mình, dùng cây cọ từng chút một sơn móng màu hồng cho ta.
Ta cứng ngắc tựa vào cái bàn bên cạnh mặc kệ hắn ép buộc, cảm thấy chính mình tuyệt không lý giải nổi đường đi lối lại trong đầu của cầm thú…
Báo đen bên cạnh rống lên một tiếng, đứng lên, lắc lắc cái đầu, trên cổ của nó cũng lộ ra một cái chuông tinh xảo bằng hoàng kim, vang lên không ngừng.
Ta đại khái đã hiểu…
Một đường đại khái đi chừng 7, 8 ngày, Long cầm thú trừ bỏ mỗi ngày nhìn ta, thường thường ngoại trừ động thủ cắt cắt mái tóc, thay đổi quần áo, đeo trang sức, thật sự không làm cái gì giống chuyện xấu, lúc hắn nhịn không được muốn làm chuyện xấu, đều có mỹ nữ của hắn thị tẩm. Ta an vị ở phòng khách, cách một tầng rèm mỏng, ngồi kế báo đen cùng nhau nghe bọn hắn mây mưa thất thường, cảm giác thực không được tự nhiên…
Mọi người đều nói Hầu gia là thật đối ta để bụng, rất là ghen tị.
Ta càng cảm thấy lo lắng cho tương lai, vì thế yên lặng sử dụng “con mắt của Thượng Đế ”, ôn tập lại tình tiết trong nguyên tác…
Thật vất vả mới tới được An Nhạc Hầu phủ.
Long cầm thú bị mọi người chen chúc đi thay quần áo, cũng thuận miệng gọi người đem ta mang đi Hậu hoa viên của hắn vốn được xưng là “Dâm quật” “Ma diếu”. Tiểu nha hoàn hầu hạ ta sợ hãi chủ tử không biết chuyện, chính mình cũng không ổn, cho nên lặp lại vài lần nhắc nhở: “Tuy rằng trong hoa viên rất nhiều đông cung đồ và tượng điêu khắc, nhưng cô nương trăm ngàn đừng lộ ra thần sắc hoảng sợ, đây là Hầu gia tối kỵ, sẽ chọc ngài tức giận. Làm ơn tất yếu phải thản nhiên đối mặt, ghi nhớ chính mình toàn thân và tâm đều đã là người của Hầu gia, đem trinh tiết cái gì hết thảy quăng ra sau đầu đi, vạn vạn đừng học những người không hiểu chuyện tìm chết tìm sống, chỉ cần hầu hạ Hầu gia thoải mái trong lòng, ngươi cả đời đều có thể hảo hảo, cho dù tương lai thất sủng cũng có thể ở trong biệt viện, an hưởng ngày lành.”
Mấy lời này nói ra càng khiến ta muốn đi tìm chết tìm sống…
Dọc theo đường đi, những mỹ nhân trang điểm xinh đẹp đều ghé mắt ngó ta.
Phạm vi thu thập của Long cầm thú rất rộng, trừ bỏ mỹ nhân Trung Nguyên truyền thống, còn có không ít mỹ nhân Tây Vực cùng dân tộc thiểu số, hoàn phì yến gầy*, mạnh mẽ ôn nhu, cái gì cần có đều có, thậm chí ta còn thấy cái màu da ngăm đen man tộc nữ nhân, trên cổ mang theo 7, 8 sợi dây chuyền hoàng kim, khoác da thú, lộ da thịt, lười biếng nằm ở lan can bạch ngọc, chòng ghẹo sư tử.
Làm cầm thú mà làm được tới cỡ này, hắn cũng coi như tự cổ chí kim đệ nhất nhân.
Ta đi vào “Dâ