Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 134793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/793 lượt.
ía anh.
Anh cười cúi đầu tránh cái gối. "Anh nói giỡn thôi, nói giỡn thôi, cái này mới đúng!"
Thấy cái áo sơ mi trắng, Bạch Vân mới đình chỉ động tác đang lấy cái gối khác ném anh, cô đứng dậy cầm lấy áo sơ mi rồi liền mặc lên người sau khi cài nút xong mới kéo khăn tắm trên người xuống.
Cô làm như vậy là vì đề phòng anh lại nổi sắc tâm, ai biết được áo sơ mi của anh lại quá lớn, cổ áo xệ xuống trước ngực cô, mơ hồ lộ ra cặp nhũ hoa tròn trịa, càng hấp dẫn mê người.
Anh nhíu mày huýt sáo một cái.
Cô vừa buồn cười vừa tức giận liếc anh một cái, đi đến cạnh bàn cầm lấy túi nhỏ rồi đi đến trước gương tháo kính áp tròng xuống.
Anh đi đến phía sau cô, ôm eo cô, cằm dựa lên vai cô vẻ mặt lưu manh nói: "Bà xã, hiện tại em thấy anh có đẹp trai không?"
Bạch Vân hình ảnh anh phản chiếu trong gương, khẽ cười. Vẫn quên nói với anh, cô cận 300 độ, anh tựa vào gần cô như vậy nhưng nếu cô không mang kính thì cô cũng nhìn không rõ.
Cố ý nheo mắt lại, cô nhìn anh trong gương, nhìn trái một chút rồi lại nhìn phải một chút, trầm ngâm nói: "Ừ... em cảm thấy ..."
"Thấy như thế nào? Rất tuấn tú đúng không?" Anh hôn vai cô, cười tự mãn.
"Mặt của anh..." Bạch Vân đưa tay vỗ vỗ mặt anh, hơi mắt nheo lại thành một đường thẳng, lại nghiêng người dựa sát vào gương, sau đó đưa ra một kết luận, "Hoàn toàn mơ hồ, xem ra rất giống mặt của người khổng lồ nha."
Gì? Hoàn toàn mơ hồ?
Anh sửng sốt, xoay người cô lại, liền dí sát mặt vào mặt cô, nhíu mày lẩm bẩm: "Bà xã, em cận mấy độ vậy? Nhìn gần như vậy có thấy rõ không?"
Cô lắc đầu, nén cười: "Quá gần, chỉ thấy mắt anh thôi."
"Vậy thì sao?" Anh lui ra một chút.
Cô cười ra tiếng, cau mũi đi cà nhắc lại gần hôn anh. "Thấy rõ, đầu đất. Em chỉ cận 300 độ thôi."
"Đầu đất?" Anh nhướng mi, trán dựa vào trán cô, bộ dạng giống con sói hoang. "Cái người này là cô bé quàng khăn đỏ nói dối, anh muốn ăn em."
"Hắc, em lại không mặc áo choàng màu đỏ." Cô cười muốn chạy, nhưng eo nhỏ lại bị anh giữ chặt.
"Cái này anh có thể giải quyết." Anh lặng lẽ cười hai tiếng, lại lấy trong tủ ra một cái áo sơ mi màu đỏ tươi, phủ lên đầu cô.
"Oa, thật rợn người a." Nhân dịp anh phủ áo lên đầu cô, thì cô cười tránh được. "Em bắt đầu hoài nghi sở thích chọn quần áo của anh rồi."
"Cái gì rợn người, kiểu dáng này năm đó rất thịnh hành đó." Anh đuổi theo cô, cố gắng phải khoác cái áo sơ mi màu đỏ này lên đầu cô cho bằng được.
"Cái gì thịnh hành, nhất định anh bị người ta lừa rồi... ah..." cô nhăn mặt nhăn mày, vừa trốn vừa phê bình, kết quả là do không chú ý nên bị anh bắt được, đè lên giường.
Khấu Thiên Ngang đè lên cô, lộ ra nụ cười chiến tanhg của trẻ con, "Bắt được em rồi!" Anh trùm áo sơ mi lên đầu cô, cố ý hạ âm lượng xuống nói: "Cô bé quàng khăn đỏ, anh đói bụng rồi, làm sao bây giờ?"
"Đi ăn cơm." Bạch Vân đỏ mặt, gắng gượng trả lời.
"Anh thích ăn..." Anh nhìn cô, con người màu đen hiện lên ánh lửa dục vọng, anh hôn chóp mũi, cằm của cô. "Vừa trắng..." Cái miệng nóng ấm một đường trượt xuống xương quai xanh, nhỏ giọng gần như không nghe được nói: "Lại non mềm..."
Môi anh tiếp tục đi xuống, kéo áo sơ mi trên người cô ra, ngậm chặt đầu vú đứng thẳng của cô, trêu đùa cô.
Bạch Vân khẽ thở, bàn tay nhỏ luồn vào mái tóc đen ẩm ướt của anh.
Anh ngẩng đầu, cười nói cho hết câu: "Lại là cô gái ngon miệng."
"Khấu." Cô thở gấp gọi tên anh, đôi mắt nâu mông lung.
"Hả?"
Cô nắm lấy gáy anh, kéo đầu anh xuống, nói nhỏ bên tai anh: "Anh nói quá nhiều."
Anh cười ra tiếng, sau đó quyết định... Không nói nhảm nữa.
………………
Tay cô vẽ vòng quanh khuôn mặt thô kệch của anh, vuốt vuốt cái cằm trơn bóng, cắn môi cười nói: "Anh còn chưa nói chuyện gì đã xảy ra với bộ râu của anh đấy."
"Em nhớ nó à?"
"Ừ hơi nhớ."
Anh cầm ngón tay cô, "Ừ, đã để nó mấy năm, giờ anh muốn thay đổi hình tượng, cho nên cạo sạch rồi. Nếu em thích, anh sẽ nuôi lại."
"Không sao, dáng vẻ này cũng không tệ, xem anh cũng trẻ ra vài tuổi." Cô lại nằm xuống trên ngực anh, nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp tim của anh, dịu dàng nói.
"Thật sao?" Anh nhếch miệng cười.
"Ừ." Cô khẽ gật đầu.
Ôm chặt cô, bàn tay to của Khấu Thiên Ngang vô ý vuốt ve cánh tay trơn mềm của cô, chỉ cảm thấy trong ngực dâng lên cảm xúc an tĩnh, ấm áp.
Cái loại cảm giác này rất kỳ lạ, chỉ khi ở bên cạnh cô mới có, nó làm anh cảm thấy bình tĩnh.
Từ khi trở lại dinh thự này, không có lúc nào anh không nghĩ cách rời khỏi đây, ai ngời lão đầu tử kia lại giữ hộ chiếu của anh, lại còn phái hai cái đuôi luôn theo anh từ sáng đến tối, nhìn anh giống như người tự do nhưng trên thực tế lại không khác người bị giam lỏng là mấy.
Tức giận tích lũy mấy ngày nay, thiếu chút nữa là bộc phát ngay tại tiệc rượu sinh nhật của lão đầu tử.
Những người đến dự tiệc, có hơn phân nửa là đến xem kịch vui, ngoài mặt thì chúc thọ, nhưng trên thực tế là chờ xem kịch vui, xem mấy con trai nhà họ Bart đối mặt như thế nào với đứa con ruột mà lão Bart mới tìm về.
Chiều nay Lam Tư mới từ Newyork về tuy vẻ mặt