Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 134786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/786 lượt.
không? Tôi nói cho ông biết, tất cả những gì tôi có hôm nay là do tự bản thân tôi giành được! Coi như không có ông, tôi vẫn sống rất tốt!"
"Mày... mày... mày..." lão Bart đưa tay chỉ anh, tức giận đến nỗi toàn thân phát run không nói ra lời.
"Đây là cuộc sống của tôi, Bạch Vân là vợ tôi." Anh lạnh mặt nói: "Ông đừng hy vọng dùng tiền bạc có thể đuổi cô ấy, trên thế giới này, không phải cái gì cũng có thể mua được bằng tiền, chẳng qua tôi nhớ ông vĩnh viễn không hiểu!"
Lão Bart sắc mặt trắng bệch, xoa ngực, cây ba-toong ông đang cầm rơi xuống đất, lăn qua một bên.
Bạch Vân ngẩn ra, không hiểu vì sao ba người đàn ông khác không động, mặt không có cảm xúc nhìn ông lão đang phát tác bệnh tim.
"Ông không cần giả bộ, bệnh tim? Có quỷ mới tin!" Khấu Thiên Ngang thờ ơ nhìn lão Bart đang quỳ rạp trên mặt đất. "Nếu không phải Bạch Vân kiên trì muốn tôi về, thì một bước tôi cũng không bước vào căn nhà này!"
Ông trời? Khấu cho rằng ông ấy giả bộ? Chẳng lẽ bọn họ đều cho rằng...
Bạch Vân nhanh chóng quay đầu, chỉ thấy hai người đàn ông kia ai uống cà phê thì vẫn uống cà phê, ai ăn cơm thì vẫn ăn cơm, căn bản không ai để ý.
Làm cái gì? Mắt thấy sắc mặt lão Bart tái nhợt, toàn thân đổ mồ hôi quỳ rạp xuống đất, cô vội chạy đến đỡ ông, vội móc thuốc trong túi áo ông ra, đổ ra một viên cho ông, nhưng mà lão Bart không còn cầm được, cô liền nhét viên thuốc vào miệng ông, nhưng tình trạng của ông vẫn nghiêm trọng như cũ.
Nhìn thấy Bạch Vân, Khấu Thiên Ngang sửng sốt, nhất thời không phản ứng kịp, sau đó lập tức kéo tay cô. "Đừng để ý đến ông ấy! Ông ấy giả bộ đó!"
"Ông ấy không giả bộ! Hôm qua trên bờ biển bệnh tim của ông ấy đã phát tác một lần, là thật..." Cô còn chưa nói hết, lão Bart đã ngất lịm.
Bạch Vân đẩy Khấu ra, xoay người lại quỳ xuống đất, thấy ông đã ngừng thở và tim cũng đã ngừng đập, cô vội quay đầu lại hô to: "Còn thất thần cái gì? Mau gọi xe cấp cứu đi!"
Đáng chết! Hiện tại phải làm sao? Kỹ thuật hồi phục tim và phổi! Đúng rồi, chính là nó!
Nhìn sắc mặt đã trắng của lão Bart, cô vội vàng tìm kiến chỗ nối giữa xương sườn và xương ngực, lại lên trên thêm hai đầu ngón tay, lấy tay đè lên đó, bắt đầu làm động tác để hồi phục tim và phổi.
Đúng rồi, là vị trí này, ép xuống tim, nhưng mấy lần đây? Cô nhớ rõ đã học qua, nhưng ép mấy lần? Năm lần? Mười lăm lần? Đáng chết! Cô chỉ nhớ rõ trong quá trình phải dùng miệng làm hô hấp nhân tạo hai lần.
Đáng giận, làm trước đã rồi nói!
Hạ quyết tâm, trước hết làm mười lăm lần, sau đó lại làm hô hấp nhân tạo.
Một, hai, ba, bốn, năm... mười bốn, mười lăm, và hai lần hô hấp nhân tạo.
Ngắn ngủn chỉ trong vài phút, cô đã mệt gần chết, chỉ cảm thấy sống một ngày bằng một năm, cô không ngừng lặp lại động tác giống nhau, hai mắt nhìn chăm chú mặt ông lão, bất giác thì thào mắng: "Hô hấp, mau hô hấp, chết tiệt! Mau hô hấp..."
Sau đó, cô cũng không biết qua bao lâu, cuối cùng tim ông lão cũng đập lại, một giây sau bác sĩ và y tá đi vào, vừa thấy họ, nhất thời Bạch Vân thở nhẹ một hơi, lui qua một bên, cô mới phát hiện, ba người đàn ông kia, từ Khấu đến hai người em của anh, ba người vẫn đứng im tại chỗ, trên mặt không có chút máu nào.
Cô ngẩn ra, mới phát hiện người gọi xe cấp cứu là Á Lịch Thượng, nếu cô nhớ không sai, anh gọi là Alex.
"Chuyện gì vậy?" Nghe thấy ồn ào, Hawke cũng xuất hiện.
"Bệnh tim của lão đầu tử lại tái phát, thiên sứ của khấu ca dùng CPR* cứu ông ấy." Sắc mặt Alex cũng rất tái.
(*CPR là viết tắt của cụm từ tiếng anh - Cardiopulmonary resuscitation - nghĩa là hô hấp nhân tạo, hà hơi thổi ngạt. Tuy nhiên từ tiếng việt này vẫn là chưa đủ vì với một quy trình CPR đúng cách, ta còn cần phải dùng tay tác động vào lồng ngực (vị trí tim) để giúp máu tuần hoàn, đồng thời mới dùng miệng giúp nạn nhân hô hấp.)
"Trước kia có học qua, chẳng qua là quên mất, nếu ông ấy có thể sống thì do mạng của ông ấy lớn."
Liếc cô một cái, Hawke nhếch miệng cười, "Quần áo rất đẹp."
Bạch Vân cúi đầu nhìn, mới nhớ tới quần áo của mình không lịch sự mấy, mà sau khi trải qua cuộc hỗn loạn vừa rồi, tuy khăn tắm vẫn còn buộc chặt, nhưng vẫn lộ ra một nửa cặp đùi trắng như tuyết."
Cô đỏ mặt, cố trấn định nói: "Cám ơn."
Sau đó, đột nhiên Bạch Vân cảm thấy có chỗ nào không đúng, khoảng ba giây sau, cô mới quay đầu lại, kỳ quái vì sao Khấu không có phản ứng gì, ai ngờ vừa quay đầu lại, phía sau lại không có ai.
"Anh ấy đi rồi." Á Lịch Thất (Hawke) chỉ chỉ một cánh cửa khác thông ra ngoài vườn hoa.
Bạch Vân cau mày, mím môi, liếc mắt nhìn người đàn ông tóc đỏ mặt lạnh đang ngồi trên bàn cơm chậm rãi lấy khăn ăn lau miệng, lại nhìn một người cơ bắp tiếp tục vùi đầu ăn cơm, quay đầu nhìn vẻ mặt cợt nhả của Hawke đang đi về phía Alex đang uống cà phê trên bàn ăn.
Bỗng nhiên cô phát hiện, vẫn đề của gia đình này không phải lớn bình thường.
Cha phát bệnh tim, bọn họ không ai đứng dậy cứu người, đưa ông đi cấp cứu, cũng không ai đi theo chăm sóc.
Những người đàn ông này, ăn bữa sáng cứ ăn bữa sáng, uống cà phê