Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 134787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/787 lượt.
cứ uống cà phê, lau miệng cứ lau miệng, nói đùa cứ nói đùa, mà chồng cô, không nói một tiếng chạy trốn mấy dạng.
Những người đàn ông này rốt cuộc sao lại thế này?
Chỉ cần nhìn thoáng qua là biết họ đang giả bộ, giống như chuyện gì cũng chưa xảy ra, nhưng không khí lại nặng nề...
Sau đó người đàn ông tóc đỏ bỏ đi, kẻ cơ bắp tóc vàng ăn xong bữa sáng cũng buồn bực không lên tiếng rời đi, Alex bỏ ít nhất năm thìa đường vào ly cà phê rồi, thấy vậy da đầu cô run lên, phát hiện anh ta vẫn đang còn bỏ thêm, cuối cùng cô không nhịn được đưa tay ngăn lại.
"Không nên pha hư cà phê." Cô lấy ra lọ đường đi, nhíu mày mở miệng.
Alex hơi sững sờ, cúi đầu nhìn cô.
"Anh bỏ năm thìa đường tôi nghĩ cà phê đủ ngọt rồi." Bạch Vân vừa nói vừa nhìn về phía Hawke, "Em có thể chuẩn bị giúp chị một bộ quần áo và giày bình thường hay không?"
"Không thành vấn đề, em nghĩ em biết nơi có quần áo mà chị mặc vừa." Hai tay Hawke đút trong túi quần, dương dương khóe miệng, xoay người đi ra ngoài.
Bạch Vân quay đầu lại, buông tha không nhìn ly cà phê của Alex nữa, mỉm cười, hỏi một vấn đề đã có sẵn đáp án: "Anh có xe không?"
Alex cười khổ, "Tôi nghĩ là có."
"Vậy làm phiền anh một chút, có thể chở tôi đến bệnh viện được không?"
"Vì sao?"
"Nếu vừa rồi người duy nhất có động tác là tôi, thì tôi có quyền được biết tình trạng của cha anh đúng không?"
Alex hơi lúng túng ho hai tiếng, "Đương nhiên, nhưng tôi không có biện pháp, có lẽ Hawke có thể..."
"Không, cậu ấy không thể." Bạch Vân cắt ngang lời anh, nhíu mày nói: "Nếu tôi là cô gái giờ này đang ở trên giường của cậu ta, tuyệt đối tôi sẽ không vui khi tỉnh lại mà chỉ có một mình trên giường."
Anh nghe vậy nở nụ cười, tò mò mở miệng: "Làm sao cô biết?"
"Trên cổ cậu ta có dấu hôn." Bạch Vân mỉm cười, "Nếu tôi nhớ không lầm thì tối qua nơi đó rất bình thường."
Cô vừa dứt lời, Hawke liền đi vào trên tay cầm theo một bộ váy liền thân màu vàng nhạt.
Cô biết bộ quần áo này, đó là bộ quần áo hôm qua Ninh Ninh mặc, Bạch Vân chợt nhíu mày, biết mình đoán đúng, cô cười tiến lên đưa tay nhận lấy. "Cô ấy còn đang ngủ sao?"
"Cinderella thân ái, em nghĩ cô ấy sẽ không để ý khi chị mượn quần áo." Hawke vui đùa hành lễ chào cô. "Chỉ cần chị về trước mười hai giờ trưa."
"Xin lỗi, chỉ sợ chị không khống chế được thời gian, nếu cô ấy thức dậy nhớ chuyển lời thay chị, có thể thử khăn tắm, chị phát hiện khi quấn nó rất thoải mái." Bạch Vân lắc lắc đầu, khóe miệng tràn đầy ý cười, nói xong quay đầu hỏi Alex: "Tôi có thể thay đồ ở đâu?"
"Sau cánh cửa kia."
Bạch Vân đi vào, rất nhanh đã thay xong váy liền thân, mặc cùng với áo khoác nhỏ, Ninh Ninh mặc size lớn, chỉ là cô mặc vào có thể nhìn, ít nhất lịch sự hơn so với khăn tắm.
Sửa sang lại dung nhan, cô trở lại phòng Thần Quang, Hawke đã đi rồi, Alex vẫn còn ở đó.
Quả nhiên cô không nhìn lầm, trong số những người đàn ông này, hiển nhiên chỉ có anh nguyện ý đối mặt với vẫn đề cha con phức tạp này.
"Tốt lắm đi thôi!" Bạch Vân mỉm cười, quyết định xuống tay từ anh trước.
Cô muốn làm rõ vẫn đề trong gia đình này, nếu không thì theo tình hình vừa rồi, coi như cha của Khấu đã qua đời cũng không làm tiêu tan khốn nhiễu trong lòng anh.
......
Khi đến bệnh viện, hai người vội vàng chạy tới phòng cấp cứu, Alex nhìn thấy lão Chad đã ở bên cạnh lão đầu tử nhiều năm, anh vội qua đó hỏi rõ tình hình, Bạch Vân đứng một bên, đợi Alex hỏi xong mới muốn anh phiên dịch lại.
"Sao rồi? Tình trạng của ông ấy như thế nào rồi?"
"Lão Chad nói, bác sĩ trưởng mới làm trắc nghiệm bệnh tâm đồ cho ông ấy, còn thử máu, lão đầu tử bị tắc nghẽm cơ tim" Giọng anh hơi khàn khàn. "Bác sĩ đã tiêm thuốc để mở động mạch, tránh cho tim liên tục bị tổn thương, hiện tại trước tiên phải điều trị để mở động mạch."
Thấy sắc mặt anh trắng bệch, Bạch Vân sờ nhẹ cánh tay anh, "Yên tâm, tôi nghĩ ông ấy không có chuyện gì đâu, cậu nên ngồi xuống trước đi."
Alex không phản đối, nghe lời cô ngồi xuống, hai mắt nhìn chằm chằm vào phòng cấu cứu, "Tôi không biết ông ấy thật sự có bệnh tim."
"Tại sao?"
"Chúng tôi vẫn tự cho rằng ông ấy chỉ giả bộ bị bệnh tim, ông ấy giả bênh để lừa Khấu ca trở về." Alex vuốt mặt, cười khổ nói: "Trước kia ông ấy để thử rất nhiều lần, trên thực tế. lần này Khấu ca về, chúng tôi rất kinh ngạc. Anh ấy ngăn cản cô cứu ông ấy đó cũng là bình thường thôi, đừng trách anh ấy."
"Tôi hiểu mà." Không ngờ anh sẽ thay Khấu giải thích, Bạch Vân cười ảm đạm, "Anh ấy không phải người thấy chết không cứu."
Lão Chad đưa hai ly cà phê cho họ.
"Cám ơn." Bạch Vân nói cảm ơn với Chad, rồi tiếp tục mở miệng: "Tôi có thể hỏi một chuyện không?"
"Hả?"
"Giữa các anh đã xảy ra chuyện gì với cha của các anh vậy?"
Ánh mắt Alex buồn bã, hơi nhếch môi.
"Nếu không tiện, anh không cần..." Bạch Vân nhẹ giọng nói.
"Không." Alex hít sâu một hơi, nói một hơi: "Tôi nghĩ là cô có quyền được biết. Lão đầu tử kết hôn bốn lần, chỉ là mấy anh em chúng tôi, trừ Khấu ca ở bên ngoài thì tất cả không phải con ruột