Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 134755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/755 lượt.
, sau khi hít một hơi thật sâu, mới rón rén bò dậy, tắt chuông đồng hồ báo thức mà sau mười phút nữa sẽ vang lên.
Anh phát ra tiếng ngáy nhỏ, chút dấu hiệu thức giấc cũng không có.
Ngồi một bên nhìn gương mặt của anh trong lúc ngủ, tim cô bỗng đập nhanh, cảm giác kỳ lạ này khiến cô cười khẽ, đưa tay đắp lại chăn cho anh khỏi bị lạnh, sau đó cô cúi người xuống hôn lên trán anh, rồi mới đi xuống lầu.
Mấy ngày nay, hình như tin tức anh ở Đài Loan bị truyền ra ngoài, cho nên không ngừng có người tìm tới cửa, anh đuổi đi hơn nửa, chỉ tiếp một vài người mà anh cảm thấy có hứng thú với họ hoặc những người nhìn thuận mắt, nhưng việc này cũng làm cho anh bận rộn đến nước nhận điện thoại nhận không ngừng.
Xuống lầu, cô đến phòng tắm làm vệ sinh cá nhân và tắm rửa, buộc mái tóc dài lên, rồi mới đi vào phòng bếp, từ tủ lạnh lấy ra hai quả trứng, nướng mấy miếng bánh mì, sau đó bật bếp chiên chân giò và trứng, thay anh làm bữa sáng cho hai người.
Anh vẫn bề bộn nhiều việc, nhưng lại luôn tỏ ra thoải mái, cho dù có mệt chết, cũng không thể hiện ra vẻ mệt mỏi dù chỉ là nhỏ nhất; bất quá anh đã chặt đứt ý niệm của những người gọi điện cho anh, có khi anh còn dùng những từ không tốt để mắng chửi người khác, nhờ thế cô có thể xác nhận tính tình của anh thật ra không tốt lắm.
Mặc dù đã kết hôn, có đôi khi. . . . . . cô vẫn thắc mắc tại sao anh lại yêu cô. . . . . .
Lấy chân giò hun khói và trứng đặt lên bánh mì, làm xong sandwich chân giò hun khói và trứng, cô lại tiếp tục làm sandwich cá ngừ.
Nhớ đến sức ăn kinh người của anh, Bạch Vân không nhịn được lại mỉm cười.
Đột nhiên một đôi tay ôm lấy eo cô từ phía sau.
Cô hô một tiếng, bánh mì trong tay thiếu chút nữa rớt xuống, quay đầu lại thấy anh, mới thở phào nhẹ nhõm. "Anh làm em giật cả mình."
Ôm cô, Khấu Thiên Ngangđầu tựa vào bên cổ cô, trong lòng thầm nghĩ, anh mới là người phải bị sợ hết hồn, sáng sớm thức dậy lại không thấy cô đâu, hại anh lại luống ca luống cuống.
Anh khẽ cắn cổ của cô, oán giận nói: "Sao lại không chịu gọi anh dậy?"
"Thấy anh ngủ rất ngon, nên em muốn để anh ngủ thêm chút nữa." Râu của anh khiến cô rất nhột, Bạch Vân cẩn thận lấy cá ngừ thoa lên bánh mì nướng, cười nói: "Đừng làm rộn, ngoan, đi đánh răng rửa mặt, rồi ăn điểm tâm."
"Chúng ta trở lại giường đi." Anh nói thầm bên tai cô.
"Không được." Cô mẫm cảm co rụt người lại tránh sang một bên, tim đập nhanh liên hồi, nhưng vẫn trấn định trả lời.
"Vậy em vào phòng tắm với anh đi". Anh liếm vành tai.
"Không được. . . . . ." Bạch Vân thở dốc, sợ bánh mì trên tay sẽ bị rơi xuống đất.
"Chúng ta có thể cùng nhau tắm sạch sẽ." Giọng anh khàn khàn, bàn tay tiến vào trong quần áo của cô, cố gắng thuyết phục cô.
"Em. . . . . . Tắm rồi . . . . . ." Cô cũng thở dốc, lấy tay trống bắt lấy tay anh, mặt đỏ bừng nói.
"Vậy em có thể tắm giúp anh." Anh hôn cổ và vai cô, một tay tự do còn lại đang dao động trên người cô. "Bà xã, em thật thơm. . . . . ."
"Khấu. . . . . . Đừng làm rộn. . . . . ." Bàn tay anh làm loạn khến cô mềm nhũn, bánh mì liền rớt xuống đất, cô vừa xấu hổ lại vừa quẫn, "A. . . . . . Ghét......"
"Đừng để ý tới nó, lát nữa anh sẽ dọn." Anh cười khẽ ra tiếng, nói thật ra, anh thật thật cao hứng khi sự chú ý của cô không đặt trên cái bánh mì nướng đó.
"Nhưng mà. . . . . ."
"Nhưng mà chân em dính cá rồi, chúng ta đến phòng tắm tắm sạch đi." Anh nhe răng cười, nói cứ như đó là chuyện đương nhiên, dùng tốc độ nhanh nhất ôm ngang eo cô bế lên, xoay người bước nhanh về hướng phòng tắm.
"Khấu ——"
"Hư, em gọi nhỏ thôi, bây giờ mới bảy giờ sáng thôi." Anh nói giỡn .
Mặt cô đỏ bừng, cô đấm vào ngực anh mấy đấm.
Anh cười to ra tiếng, bởi vì khi anh ôm cô vào phòng tắm, cô đưa tay đóng cửa lại.
Một giờ sau, nhìn Khấu Thiên Ngang một đầu tóc đen còn đang ướt, miệng há to ăn sandwich, Bạch Vân liếc nhìn ly sữa tươi đã thấy đáy, không nhịn được mở miệng hỏi:
"Anh uống nữa không?"
"Ừ." Anh gật đầu, cười hì hì.
Cô xoay người đi đến tủ lạnh lấy sữa tươi, rót cho anh đầy một ly, anh uống một hớp, sau đó ăn nhanh phần sandwich còn lại.
Nhìn anh ăn ngon như vậy, Bạch Vân trở về chỗ của mình ngồi xuống, đẩy cái đĩa của mình đến trước mặt anh, "Này, cho anh."
"Em không ăn?" Thấy cô đưa đĩa còn dư hơn phân nửa phần sandwich cho mình, anh nhíu mày hỏi.
Cô khẽ mỉm cười, "Trời nóng, ăn không nổi."
Anh không khách khí nhận lấy bữa ăn sáng cô ăn không hết.
Bạch Vân một tay chống cằm, nhìn anh ăn, "Ăn ngon không?"
"Ừ." Anh lại gật đầu, cười ăn hết phần ăn còn lại.
Khoé miệng cô nhẹ giương, hiện lên ý cười.
Nhìn anh ăn cái gì, tâm tình cô đều vui vẻ, bởi vì anh luôn ăn sạch những gì cô làm, khiến cô có một loại cảm giác thỏa mãn, giống như thức ăn cô nấu chính là sơn hào hải vị khó kiếm trên đời: mặc dù cô và anh đều biết trên thực tế tài nấu ăn của anh cao hơn cô rất nhiều.
Ăn điểm tâm xong, anh phụ trách dọn bàn và rửa chén, cô đi lên lầu thu dọn đồ đạc, sau đó hai người mới cùng nhau ra cửa.
Không biết tại