Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 134770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/770 lượt.
ật." Bạch Vân mỉm cười gật đầu.
“Vậy em trả lời như thế nào?”
"Đương nhiên là..." Bạch Vân cười híp cả mắt, nói: "Kêu chồng của cô ấy đến đây học nghề rồi."
Anh ngửa đầu cất tiếng cười to, thật là bội phục cô.
Khách hàng mới đẩy cửa vào đã nghe thấy tiếng cười của anh, sợ hết hồn.
Khấu Thiên Ngang thấy thế, liền nói: "Xin chào quí khách", người kia giật mình, run run đi vào.
Bạch Vân cười nhìn anh giúp khách hàng gọi món ăn, trong lòng rất vui vẻ.
Dáng người anh rất cao, lại cường tráng khỏe mạnh.
Mỗi lần ở cạnh anh cô đều phải ngẩng đầu mới thấy khuôn mặt anh.
Kỳ thật trước kia cô luôn hoài nghi tại sao dáng người anh lại cao to tráng kiện như thế, bởi vì tóc anh màu đen, da vàng, nhìn như thế nào cũng thấy không có một điểm giống Hawke, nhưng khung xương mặt và thân thể anh rõ ràng là người phương Tây...
Tươi cười trên mặt liền biến mất, nhìn Khấu Bạch Vân không tự giác trầm mặc suy nghĩ.
Để điện thoại xuống, Bạch Vân đem cà phê mới vừa chuẩn bị xong bỏ vào máy xay, sau đó nhấn nút khi máy chuyển động màu đen của cà phê tạo thành một vòng xoáy màu đen, côthấy chúng biến thành bột tim bỗng nhiên đạp nhanh và loạn nhịp.
Bên tai vang lên những lời Lâm Tử Kiệt vừa nói. Bart lập nghiệp là dựa vào chăn nuôi và rất giỏi việc buôn bán, mỗi thế hệ người nhà họ đều thích hợp với việc kiếm tiền, nghe đồn Bart lão gia dựa vào thị trường chứng khoán kiếm được một số tiền lớn, sau đó ông bắt đầu mở công ty, những dự án Bart lão gia thấy có khả thi thì sẽ thực hiện và nhanh chóng kiếm được tiền.
Tập đoàn Bart gia đã được năm đời, Bart cha có năm người con trai, Khấu Thiên Ngang là con cả, hiện nay tập đoàn Bart gia do người con thứ hai là Lam Tư quản lý, những công ty con thì do những người con còn lại quản lý.
Tôi (Lâm Tử Kiệt) không có nghe được tin tức gì từ bác sĩ riêng của nhà họ Bart, có lẽ quản gia nhà họ Bart đã phong kín mọi thông tin, tuy rằng năm ngoái Bart cha đã trao lại quyền quản lý tập đoàn, nhưng bên ngoài luôn cho rằng một người ngoan cố như Bart cha thì sẽ không trao quyền một cách dễ dàng như vậy, cho nên chuyện ông ấy sinh bệnh ít nhiều cũng khiến cho cổ phiếu của tập đoàn Bart gia dao động.
" Bạch Vân?"
Cô hồi hồn, thấy Khấu.
"Sao vậy?" Anh nhấn nút bắt máy xay, nói đùa: "Bọn chúng đã thành bột mỳ rồi."
Mặc dù lão Bart có năm người con nhưng chỉ có Khấu Thiên Ngang là con ruột của ông, những người con khác dù là con hợp pháp của ông nhưng đều do những người vợi sau của ông mang đến không phải con ruột ông.
Cô lắc đầu, chỉ im lặng, đôi mắt xinh đẹp chứa cảm xúc phức tạp.
Nghe nói rằng nhiều năm trước năm người con của Bart cha tranh giành tài sản khiến người anh cả phải bỏ đi, cũng có người nói rằng Bart cha có khúc mắc với con cả.
Thấy cô mơ mơ màng màng, anh ngồi xuống, nhìn thẳng cô hỏi, "Mệt sao?"
Cô lại chậm rãi lắc đầu, trái tim như bị ai đó bóp chặt.
Anh vươn tay kéo cô lại gần mình, "Em không thoải mái sao?"
Cô vẫn lắc đầu, nở một nụ cười nhạt, vươn tay vuốt ve mặt anh.
"Làm sao vậy?" Anh không thích cô trầm mặc, điều này chứng tỏ trong lòng cô có chuyện, sau đó cô sẽ bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Sự quan tâm của anh làm cô cảm thấy ấm lòng, nhưng trái tim lại càng thắt lại.
"Nói cho anh biết." Anh ôm cô để cô ngồi trên đùi mình sau đó vòng tay ôm lấy cô. Cô vùi đầu vào ngực anh, hít một hơi thật sâu ngửi mùi hương quen thuộc và ấm áp trên người anh.
"Đừng tự mình suy nghĩ lung tung." Anh hôn lên trán cô, nhẹ giọng dụ dỗ.
Am thanh ôn nhu của anh khiến cô muốn khóc. Giờ khắc này, cô biết mình hạnh phúc, vô cùng, vô cùng... hạnh phúc.....
"Khấu...."
"Hả?"
"Anh về Mỹ đi."
Anh cứng ngắc và im lặng hơn mười phút. Dường như cô có thể cảm thấy cơn tức của anh đang dần dần tích lũy và dâng lên, chờ đợi phát tác nhưng sau đó anh cố gắng đè xuống, khi anh mở miệng nói chuyện thì giọng nói tương đối bình tĩnh.
"Hawke nói gì với em?"
"Cha anh bị bệnh."
"Đây chỉ là cái cớ của bọn họ."
"Nếu không phải thì sao?"
"Anh không nợ ông ấy cái gì cả."
"Người chết không thể sống lại." Bạch Vân ngẩng đầu nhìn anh, "Em tin anh cũng hiểu được những lời này. Người chết chính là chết nếu có muốn nói chuyện với ông ấy cũng chỉ có thể nói trong lòng, ông ấy cũng không thể nghe được"
"Anh không có chuyện gì muốn nói với ông ấy." Mặt Khấu Thiên Ngang trầm xuống, giọng nói rất lạnh.
"Có, anh nhất dịnh có rất nhiều chuyện muốn nói ông ấy." Cô dịu dàng nhìn anh, giọng nói mềm nhẹ. "Chuyện cần phải giải quyết, không phải chúng ta không nhìn đến nó không nghĩ đến nó thì nó sẽ biến mất."
"Thật không?" Anh nhìn cô, mặt không chút thay đổi hỏi lại: "Cho nên em muốn anh trở về giải quyết mọi chuyện? Lời này có vẻ dễ nghe hơn."
Bạch Vân chợt nhíu mày, cũng không tức giận, chỉ nói: "Coi như em xem tiểu thuyết quá nhiều đi."
"Phải không?" Anh mặt lạnh nói: "Nếu em hối hận thì cứ nói thẳng ra, không cần viện lý do đâu."
"Hối hận?" Cô sửng sốt, trợn mắt nhìn anh, "Hối hận cái gì?"
Anh im lặng không nói,