Tác giả: KellyKil
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1402 lượt.
a! Nhưng chắc chắn ở đó có, hắn hiện đại xa xỉ như vậy sao?
Lãnh Phong cười, ngoắc ngoắc tay về phía nàng. Nhìn nàng như con mèo nhỏ ngoan ngoãn đi đến hắn mới nở một nụ cười thỏa mãn. Tiện tay kéo nàng nằm xuống, giọng nói tà nịnh vang lên:
- Anh đợi rất lâu rồi! Hôm nay cố thỏa mãn nhu cầu của anh đi!
Nàng mím môi. Thôi rồi, thà bị phạt còn hơn là thế này. Nàng không chịu a!
Nhưng là tối đó, Tiểu Vy căn bản giãy không được, chạy không xong. Đành phải mặc để dã lang cầm thú nào đó vui đùa thỏa thích. Hic! Biết thế nàng không thèm ngóc đầu chạy về Bạch gia kia nữa. Bạch Đỗ cha mẹ à! Rốt cuộc hai người theo ai? Còn có coi đứa con gái này là con mình không vậy? Không chịu a!
TIỂU VY TẮC QUÁI
- Xê ra! - Tiểu Vy hậm hực ngồi ở bàn ăn, nàng bỏ qua việc mọi người đang nhìn mình, cố ý đạp ghế Lãnh Phong lui ra.
- Vy Vy! Em căn bản không làm gì được đâu. - Hắn vẫn tiếp tục ăn, liếc qua nàng nói.
Tiểu Vy dùng ánh mắt chán ghét nhìn hắn. Gì chứ? Ai là người làm cho nàng sáng sớm dậy không cử động được nằm liệt trên giường, báo hại hơn hai tiếng sau mới cử động thân thể được chút ít? Hứ! Nhìn hắn mà muốn đánh quá đi!
Nàng chu cái môi nhỏ nhắn, đứng dậy nghiêng người về phía hắn:
- Hận lắm sao?
- Tiểu Vy à! Làm sao thì cũng không nên giận lây tụi này chứ? - Khải Bình cười nói.
- Cái gì? - Nàng đập bàn, lại thêm một phen nữa nổi nóng.
Bốn người kia giật thót mình, vội lấy cớ chuồn đi. Trong phòng chỉ còn nàng với hắn, mấy nữ hầu đang dọn dẹp đống bát đĩa đổ vỡ do nàng gây nên. Không đợi hắn mở miệng, nàng dậm chân vài cái rồi bỏ ra bên ngoài. Lãnh Phong ngồi trong phòng, khóe miệng bất giác tạo thành một đường cong hoàn mỹ. Không phải chứ? Nàng là giận thật sao? Mở tủ lấy khói khoai tây chiên, hắn đi đến chỗ hồ bơi tìm hình ảnh nàng.
Vừa đặt gói khoai tây chiên xuống ghế, tức khắc đằng sau có một lực rất lớn tác động vào hắn. Không kịp phản ứng, hắn ngã nhào xuống bể bơi. Khỏi nhìn cũng biết là ai làm
- Vy, em làm gì?
Tiểu Vy chu môi, cầm trên tay một tập giấy văn kiện giày cộp, nàng một cái ném nó đi. Giấy tờ bay tán lạn, rơi hết xuống bể. Hắn nhíu mày nhìn nàng. Cư nhiên sao phải đem giấy tờ của hắn ném đi? Nàng chán sống sao?
- Em biết mình làm gì không?
- Thấy đám tang người ta hay tung tiền giấy không?
Lãnh Phong ở dưới bể bơi khó hiểu nhìn nàng. Nàng tâm tình giờ thoải mái hơn chút, mặt liền giãn ra nói:
- Em đang làm như vậy!
- Bạch Tiểu Vy! - Hắn đen mặt nhìn nàng. Lẽ nào cho hắn là người chết? Nàng điên sao?
Chờ mấy tờ văn kiện kia rơi hết xuống nước, lúc này hồ đã toàn giấy là giấy. Nàng phủi phủi tay nói:
- Đề cao tinh thần bơi lội! Anh bơi đi!
Vừa quay lại bước đi chưa được bao nhiêu, nàng đã bị một bàn tay nam nhân to lớn kéo lại. Thân thể nhỏ nhắn của nàng áp sát vào lồng ngực hắn.
- Em vừa rút ngắn thời gian chuẩn bị về Anh. Ngày mai ta sẽ đi!
- Cái gì? - Nàng trừng mắt, hô hấp cứng ngắc nhìn hắn.
- Giờ... - Hắn một tay bế xốc nàng lên, đem nàng một cái thả xuống bể bơi.
- Đem hết mấy giấy tờ tư liệu mang đến cho anh! - Hắn đứng trên bờ cười.
Nàng căn bản không chống lại được. Hậm hực bơi đi gom lại mấy giấy tờ kia đi. Thật nực cười a! Giấy ướt rất dễ rách, hắn sao có thể bá đạo lệnh nàng không được làm rách? Nhìn hắn ngồi ăn khoai tây chiên kia a! Nàng là thật muốn ăn! T.T
Lãnh Phong không để tâm cả người ướt sũng, thoải mái nửa ngồi trên ghế ăn khoai chiên. Nở nụ cười mĩ mãn khi thấy nàng bơi qua bơi lại.
Đến khi nàng xong việc, cơ thể mỏi nhừ co ro trèo lên bờ, nàng đem tập giấy đến trước mặt hắn, khuôn mặt ửng hồng nói:
- Em xong rồi!
- Còn dám giận vờ?
Nàng mím môi. Lắc lắc đầu. Không dám! Không dám nữa a!
- Mệt chứ? - Lãnh Phong kéo nàng ngồi lên đùi mình ôn nhu hỏi.
Tiểu Vy gật đầu. Mệt! Mệt muốn chết! Tên khùng nào đó hại nàng như vậy nhỉ?
- Quản gia Bình! - Hắn bỏ miếng khoai tây vào miệng nàng rồi gọi bà quản gia.
- Lạc thiếu có gì sai bảo?
- Đem đống này bỏ đi! Văn kiện rác này không lên lưu!
- Khụ!! Khụ!!... - Tiểu Vy mắc nghẹn, đỏ mặt nhìn hắn.
Lãnh Phong nhíu mày, đưa cho nàng cốc nước rồi nhẹ nhàng vuốt lưng nàng. Giọng nói ân cần hỏi:
- Không sao chứ?
Tên khốn! Đồ khùng! Đã là văn kiện rác sao còn bắt nàng đem đi nhặt lại? Muốn hại nàng sao? Thật đáng chết mà!
- Này thì không sao! - Tiểu Vy với tay, dùng lực thật mạnh đánh vào ngực hắn.
Lãnh Phong cười, không nghĩ con mèo nhỏ mà móng vuốt lại sắc đến như vậy. Ngang nhiên gan lớn cào hắn a! Thật bướng!
Hắn nhéo má nàng thật mạnh nói yêu:
- Ai! Thật đau quá đi!
Tiểu Vy chu cái môi nhỏ lên liếc xéo hắn. Đau? Đáng đời hắn! Ngàn vạn lần đừng hại nàng như vậy nữa! Thật chán ghét!
- Này! Em tắc quái vừa thôi chứ? Em có phải 25 tuổi không?
Lãnh Phong dùng hai tay ép hai má nàng lại. Nhìn nàng lúc này thật giống Hazurake Doremi nha, rất đáng yêu!
- Đau!
- Này!
Hắn đem miếng khoai bỏ vào miệng nàng. Bụng sẽ mắng cho hắn một tr