Tác giả: KellyKil
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.
i dễ(lừa gạt, bắt nạt á) sẽ rất đáng yêu. Hơn nữa, nàng có điểm mà hắn rất thích.
- Ngài Bạch! Phải rằng ngài đang muốn tìm người xem mắt cho tiểu nha đầu nhà ngài? - Ngoài giờ họp, Bạch Đỗ luôn ngỏ ý muốn hắn xem mắt thử con gái hắn. Cư nhiên hắn từ chối. Giờ gặp rồi, hắn lại thấy hối hận đấy.
- Phải?!
- Vậy tôi có vinh dự đó không? - Hắn nhìn xa xăm, cười cười.
Nhớ lại hắn khẽ cười. Chua xót nhìn nữ nhân đối diện đang ngồi trên giường bệnh.
- Vy Vy?
Không tiếng trả lời.
- Anh ghét em như vậy!
Vẫn không tiếng trả lời.
- Nhìn anh một lần được không?
Vẫn vậy. Ánh mắt nàng vẫn dừng ở nơi xa xăm nào đó.
Hắn cười chua xót. Bàn tay nắm chặt đôi tay nhỏ bé của nàng. Hắn đứng dậy, hôn nhẹ lên môi nàng rồi rời đi. Đóng cửa, Lãnh Phong nói với Đường Hi cùng Tiểu An ngồi ở ghế:
- Chăm sóc cô ấy thật tốt! Tôi có việc chút!
Đường Hi cùng Tiểu An hiểu chuyện, gật đầu cảm thông nhìn hắn rồi đẩy cửa đi vào. Hắn mím môi. Đứng trước cửa một căn phòng được cách ly đặc biệt, bàn tay to lớn của hắn nắm chặt lại.
Đẩy cửa, đập ngay vào tai là tiếng gào rú điên cuồng của nam nhân. Hắn ung dung ngồi xuống ghế, nhìn nam nhân ở trong song sắt đang co ro một góc.
- Trí! - Lục Quân ngồi cạnh song sắt, gọi tên nam nhân ngồi trong kia.
- Trí! Cậu nhớ người này không? - Khải Bình chỉ về phía Lãnh Phong.
- Tiểu Vy? - Từ Trí ngồi co ro, ló cái mặt lên nhìn.
- Phải! Cậu đã làm gì? - Lục Quân nói.
- Tôi không biết! Tôi không biết! - Từ Trí khóc lóc, lắc đầu liên tục.
Lãnh Phong ngồi trên ghế, nhíu chặt mày nhìn Từ Trí. Hắn lúc đó đã cứu cậu ta, rồi đem Từ Trí nhốt vào đây. Từng ngày trở nên điên dại, hắn biết, Từ Trí có tiền sử bệnh tâm thần. Biện pháp tốt nhất là đem anh ta vào đây. Hắn không muốn Từ Trí chết, hắn muốn anh phải từng ngày dày vặt nỗi đau chính mình, phải thống khổ đau đớn gấp vạn lần hắn nhận được. Nhìn bộ dáng thân tàn ma dại của Từ Trí, hắn nhếch mép cười lạnh, khẽ gọi tên hắn:
- Từ Trí! Tiểu Vy sao rồi?
- Tiểu Vy? Tiểu Vy! Tiểu Vy đâu? - Từ Trí hét lên, vội với tay qua song sắt chỉ về hắn.
- Ừ! Tiểu Vy đâu? - Hắn cười lạnh. Tiểu Vy hiện tại không phải của hắn! Vĩnh viễn không bao giờ!
- Tôi không biết! Tôi không biết! - Từ Trí ôm đầu, lại ngồi co ro một góc.
Nhìn bộ dáng Từ Trí thống khổ như vậy. Hắn cười càng lớn hơn, càng lúc càng quỉ dị. Khải Bình cùng Lục Quân bên cạnh xót xa. Hắn trở nên thâm hiểm, tàn ác như vậy. Cũng chỉ có thể bởi một người.
Nàng bao giờ mới tỉnh lại?
Hắn đau khổ như vậy đã một năm.
Vậy chẳng lẽ chưa đủ ?!
NÀNG, VĨNH VIỄN CHỈ LÀ CỦA HẮN
Tiểu Bạch ngồi dựa vào giường, khẽ tỳ lên tay Tiểu Vy. Còn Tiểu Hắc ngồi bên cạnh, ánh mắt màu lam nhạy bén vẫn dõi theo nàng ở trên giường bệnh. Bạch Tiểu An ngồi trên ghế, tay gọt quả táo nói:
- Tiểu Vy à! Hôm nay là sinh nhật của em. Lãnh Phong bây giờ không thể đến thăm em được, vậy chị ngồi ở đây nói chuyện với em nhé?
Không có tiếng trả lời, Tiểu An cười nhẹ. Lãnh Phong sáng nay có việc đột xuất ở công ty nên đi gấp, từ trước hắn đã ủy nhiệm Lạc thị cho Khải Bình cùng Lục Quân phụ trách, một thân ở lại đây chăm sóc nàng. Cư nhiên hôm nay có việc ở Lạc thị, cũng không thể trách hắn.
Tiểu Bạch dụi dụi vào tay Tiểu Vy, rên ư ử nhìn nàng. Thật lạ, thường thì chúng ham chơi lắm, sao hôm nay nàng đưa đến lại ngoan ngoãn như vậy?
Đám nhân viên bên ngoài thấy Lạc tổng vội vàng như vậy cũng nhanh chóng dẹp đường cho hắn. Sắc mặt tổng tài như vậy, ắt rằng Bạch tiểu thư đang có chuyện a?
Lãnh Phong khởi động xe lái hướng đến bệnh viện lớn. Trong đầu nhớ lại câu nói vừa nãy trên điện thoại:
\" - Tiểu Vy đã tỉnh! \"
Tiểu Vy đã tỉnh, nàng đã tỉnh! Cuối cùng nàng cũng quay lại với hắn! Hắn mừng rỡ, ý nghĩ muốn gặp nàng càng mạnh mẽ hơn, nhấn ga phóng đến bệnh viện.
- Đường Hi! Tiểu Vy đâu?
- Anh Phong! Bác sĩ nói cô ấy đã qua! - Đường Hi vui mừng ôm Lục Quân bên cạnh nói với hắn.
Đẩy cửa bước vào, hắn nhìn thấy Tiểu Vy nằm trên giường. Những dụng cụ truyền đã được thu dọn sạch sẽ, hắn mím môi, bước từng bước tới phía nàng. Bàn tay hắn có chút run rẩy khẽ chạm vào khuôn mặt nàng nói:
- Vy Vy...?
Tiểu Vy nửa nằm trên giường bệnh, nghe tiếng của hắn vội ngước mắt lên nhìn. Bàn tay run rẩy chạm vào mặt hắn, giọng nói khô khan vang lên:
- Phong...
- Vy! - Hắn cười, vội kéo nàng ôm vào lòng. Là nàng, thật sự là nàng! Hắn đã chờ đợi ngày này hơn một năm! Sao nàng không tỉnh lại sớm hơn? Sao có thể để hắn đợi chờ suốt một năm chứ?
- Phong! Em đâu làm sao đâu? - Tiểu Vy cười gượng, vòng tay lên ôm cổ hắn.
- Ừ.. - Hắn tăng thêm lực đạo ôm chặt nàng vào lòng.
- Phong.. Những ngày qua thỉnh thoảng.. em vẫn nhận thấy anh.. Thực xin lỗi... - Tiểu Vy nức nở.
- Đừng khóc! Vy Vy! Anh ở đây! - Hắn nhắm mắt. Càng thêm ôm chặt nàng. Hắn thật sự rất nhớ cảm giác này. Thực sự...
-----------
Tiểu Vy nằm trong lòng hắn, giọng nói có chút mệt mỏi:
- Thì ra em như vậy, khá thảm họ