Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134959
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/959 lượt.
hưng thật ra có ai biết được việc anh đến cái thị trấn nhỏ yên bình này, có thể gây ra một cú sốc lớn đối với mọi người ở nhà họ Trịnh.
La Phi cau mày suy nghĩ trong chốc lát, sau đó liền quay trở lại chỗ người vẫn đang ngồi chồm hổm dưới đất chiến đấu với mì ăn liền kia, hỏi: “Anh ở chỗ này người nhà anh có biết hay không?”
Trịnh Thiên Dã ngẩng đầu nhìn cô, rồi lại rất thành thực lắc đầu: “Không biết, họ vẫn nghĩ rằng anh đang ở nước ngoài.”
Cậu thanh niên tuổi trông vẫn còn trẻ đang ngồi bên cạnh ăn mì cùng Trịnh Thiên Dã, nhìn hai người với ánh mắt có vẻ khó hiểu, không biết được hai người này đang nói về chuyện gì.
La Phi nhíu mày càng sâu, sau đó lại kéo tay Trịnh Thiên Dã nói: “Anh đi theo em, em có vài lời muốn nói với anh.”
Trịnh Thiên Dã đưa chỗ mì chưa ăn xong cho cậu thanh niên bên cạnh rồi lại rất nghe lời đứng lên, cùng La Phi đi ra ngoài.
Cô quay đầu nhìn anh, giọng nói có vẻ hơi cáu giận: ” Em đã nghĩ rằng một khi trải qua những chuyện đó thì anh sẽ trưởng thành hơn, nhưng hóa ra là em đã sai rồi. Anh có biết là một mình anh chạy đến nơi này lâu như vậy lại không có nói gì với người nhà của mình, ngộ nhỡ có chuyện gì xảy ra thì biết phải làm sao?”
Trịnh Thiên Dã cười cười tự giễu: “Anh đã hơn 30 tuổi rồi, không cần phải có người giám hộ nữa. Hơn nữa, anh cũng đã sắp đặt hết mọi việc rồi, cứ cuối tuần anh sẽ gọi điện về liên lạc với mọi người trong nhà, chỉ là không để cho họ biết anh ở nơi này. Anh không muốn dựa dẫm vào sự bảo hộ của gia đình nữa. Bây giờ, anh chỉ muốn sống ở nơi không ai biết đến mình, một nơi yên tĩnh, không những có thể tu thân dưỡng tính mà còn có cơ hội để trải nghiệm cuộc sống bình thường, giản dị này.”
La Phi tạm thời tin lời anh, lại hỏi: “Vậy sao anh lại anh mì ăn liền? Trước đây không phải anh luôn khinh thường những loại đồ ăn nhanh như thế này sao? Chẳng lẽ anh thực sự là muốn trải nghiệm tất cả mọi mặt của cuộc sống bình dân này?”
Sắc mặt Trịnh Thiên Dã có chút xấu hổ nói: “Lúc anh tới đây không mang theo nhiều tiền mặt, quét thẻ lại sợ người nhà phát hiện được. Còn tiền lương làm ở tiệm cà phê lại quá ít, cho nên anh…”
La Phi nghẹn lại nơi cổ họng. Đã qua mấy tháng, cô nhìn thấy anh ở nơi này rất là an nhàn, tự tại, không bao giờ nghĩ đến anh sẽ có những vấn đề này. Suy nghĩ một chút, cô lại hỏi: “Vậy bây giờ anh đang sống ở đâu?”
Trịnh Thiên Dã: “Anh mướn được một căn phòng ở gần đây.”
“Anh dẫn em đi xem thử.”
“Không… Không cần đâu.”
Đương nhiên, cuối cùng Trịnh Thiên Dã vẫn phải dẫn La Phi đi tới căn phòng anh đang thuê.
Còn La Phi thật sự không nghĩ tới cái được anh gọi là phòng cho thuê chính là một gian phòng trên tầng áp mái chỉ với mười mét vuông, trong phòng lại rất lộn xộn, ở một góc phòng lại chất ngổn ngang một đống hộp mì ăn liền và còn có một vài loại thức ăn nhanh khác.
“Anh sống ở đây?”
Trịnh Thiên Dã gật đầu: “Dù sao cũng là một nơi để ngủ, anh cũng không dự định sẽ sống ở đây lâu dài.”
Hay quá ha. Đã không có dự định ở lại đây lâu dài thế mà đã ở được 3 tháng rồi. La Phi xoa xoa cái trán đang phát đau của mình: “Trịnh Thiên Dã, anh nói thật cho em biết đi, tóm lại là anh đang dự định làm gì? Hoặc là anh nói xem rốt cuộc thì đến lúc nào anh sẽ rời đi? Cứ coi như là anh đang rất vui vẻ với việc trải nghiệm cuộc sống của người nghèo thế này, nhưng 3 tháng cũng đã đủ rồi chứ?”
Trịnh Thiên Dã cũng chẳng ừ hử gì cả: “Trước đây, khi còn ở nhà đúng là anh không biết được cuộc sống của người bình thường lại khó khăn thế này. Nhưng qua 3 tháng tự lập này, anh đã hiểu ra có rất nhiều thứ không phải cứ có tiền là có thể mua được, đôi khi không cần phải có vật chất đầy đủ thì mới hạnh phúc. Anh làm việc cùng với những người trẻ tuổi ở tiệm cà phê, bọn họ tuy xuất thân thiếu thốn, ở trong những căn phòng chật hẹp, thế nhưng mỗi ngày đều rất vui vẻ. Còn anh thì sao? Từ trước đến giờ, vật chất thứ gì cũng không thiếu nhưng thời gian vui vẻ thật sự lại rất ít ỏi, có lẽ vì thế mà anh mới mắc bệnh. Bây giờ anh rất muốn có thể giống một người bình thường, có một cuộc sống bình thường.”
Anh nói rất chân thành, tha thiết, La Phi nghe xong cũng rất cảm động nhưng nghĩ lại cô vẫn cảm thấy vô lý. Cô liếc anh một cái: “Anh như thế này, ngược lại bản thân anh mới chính là người chịu khổ.”
Nhưng rồi khi đi xuống dưới lầu, cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà lấy mấy tờ tiền mặt từ trong ví ra nhét vào tay anh, có chút tức giận nói: “Dù sao thì mì ăn liền, ăn nhiều quá cũng không tốt cho sức khỏe.”
Nhìn La Phi hậm hực bỏ đi, Trịnh Thiên Dã cầm mấy tờ tiền trong tay quơ quơ trước mặt, khóe miệng lộ ra nụ cười có phần đắc ý. Cứ cười như vậy, anh quay trở lại tiệm cà phê như chưa từng có việc gì xảy ra.
Cậu thanh niên ban nãy mới cùng anh ăn mì thấy anh quay lại, có chút tò mò lại gần hỏi: “Anh Thiên, người phụ nữ lúc nãy cùng anh ra ngoài là ai vậy? Dáng vẻ rất đoan trang?”
“Vợ anh.”
“Phải không đó? Nhìn không giống lắm! Cảm giác dường như cô ấy rất ghét bỏ anh vậy?”
“Đó là bởi vì trước kia anh có l