Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa
Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134704
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/704 lượt.
thích”
“Em căn bản là không có thích anh ta, đúng không?” Trịnh Thiên Dã đặt đũa xuống, nhìn về phía cô, lời nói thấm thía, sâu xa, “Phi Phi, anh biết là anh đã gây ra những tổn thương rất lớn đối với em, nhưng thật sự thì anh không hy vọng em bởi vì chuyện của chúng ta mà muốn nhanh chóng tìm một người khác để qua lại. Như vậy lương tâm anh sẽ cảm thấy rất bất an, sẽ cực kỳ áy náy.”
Công Tác Điều Tra
Chuyển ngữ: TcassNguyen La Phi đã quen với việc anh luôn ngang ngược tự cho mình là đúng, bây giờ thấy anh là một người hiểu lý lẽ như vậy, thái độ kiên quyết phải thay đổi để trở thành con người mới, làm cho cô có chút không quen. Quả nhiên cô là dạng trời sinh thích bị ngược.
Nói sao đi nữa, cho dù anh ăn năn hối hận, nhưng với tư cách từng là bạn trai cũ của cô, thì chuyện anh quan tâm đến đời sống tình cảm của cô có gì không được chứ?
La Phi đứng hơi thẳng người, ngượng ngùng nói: “Nếu không có cảm tình, làm sao em có thể qua lại với anh ấy. Em cũng không phải là cô bé hơn mười hai tuổi, mở miệng là thích hoặc không thích. Tất cả mọi người quen nhau đều hướng mục đích đến hôn nhân sao, còn tình cảm đương nhiên là phải từ từ xây dựng rồi.”
Sắc mặt Trịnh Thiên Dã có chút biến đối, nhưng trước khi La Phi phát hiện ra, anh đã kịp điều chỉnh lại, anh khẽ cười, nói: “Em nói rất đúng. Tình cảm vốn là thứ phải từ từ xây dựng, nhưng nếu chỉ vì đám cưới mà quen nhau, thì phải càng cẩn thận hơn, lỡ sau này mới phát hiện không hợp nhau, vậy thì không kịp nữa rồi.”
“Ngu ngốc.”
Hai đĩa thức ăn trước mặt Trịnh Thiên Dã còn chưa ăn hết, cho nên anh ăn tiếp trong tâm trạng vô cùng vui vẻ, A Tuấn mon men tới, muốn thử một chút, thì bị anh đẩy ra: “Ăn mì ăn liền của cậu đi!”
“Anh Thiên ơi, không phải anh nói mì ăn liền ăn rất ngon sao? Mua nhiều mì ăn liền như vậy, nói là phải cùng anh trải nghiệm cuộc sống, nhưng chính anh ăn không quá hai lần, đã vậy còn bắt em ăn mỗi ngày, thật là quá đáng mà.”
Cuối cùng Trịnh Thiên Dã cũng ăn hết toàn bộ thức ăn trong hộp, nói với vẻ mờ ám: “Ăn mì ăn liền sẽ ảnh hưởng đến chất lượng tinh trùng, hiện tại tôi phải chăm sóc thân thể thật tốt, chuẩn bị sinh con, đương nhiên không thể ăn mì ăn liền. Dù sao bây giờ cậu cũng không có bạn gái, ăn nhiều đến mấy cũng có sợ gì, đừng có lãng phí.”
“Thật quá đáng mà!” A Tuấn tức tối lấy từ quầy bếp ra một hộp mì ăn liền, quay trở lại chỗ nấu nước.
Trịnh Thiên Dã hài lòng nhớ lại biểu hiện không bình thường của La Phi. Hiện tại anh cũng coi như là đang minh mẫn sáng suốt, tuyệt đối là không có chút suy đoán cùng ảo tưởng nào, nhưng biểu hiện kia của La Phi cũng rất mâu thuẫn. Một mặt luyến tiếc anh, một mặt lại muốn hoàn toàn rời xa anh.
Từ bỏ cô? Không đời nào!
Anh sẽ cho cô thấy, anh mới là người phù hợp với cô nhất.
Tuy rằng còn chút khúc mắc, nhưng hai người đã thẳng thắn qua lại với nhau, cho nên quan hệ giữa La Phi và Trịnh Thiên Dã, ngày càng dịu xuống. Mỗi lần La Phi ghé qua quán cà phê, Trịnh Thiên Dã sẽ nhiệt tình đón tiếp cô vào quán uống một tách cà phê. Nhất là mỗi khi cô đi cùng Hướng Đông, anh sẽ càng ân cần hơn.
Có lẽ Hướng Đông chỉ nghĩ là thường xuyên lui tới, cho nên thành khách quen, đối với sự nhiệt tình của anh cũng không để bụng.
Điều duy nhất làm anh ta thấy không hài lòng chính là, mỗi lần anh ta và La Phi quay lại quán uống cà phê, sau khi anh nhân viên này pha xong cà phê còn rất nhiệt tình, luôn tự mình mang cà phê lên, tự động ngồi ở bên cạnh hai người, rồi ngồi nói chuyện cùng hai người như một cái máy cát sét, từ chuyện hương vị cà phê như thế nào, cho đến chuyện nghề nghiệp của Hướng Đông ra sao.
Nhất là, mỗi khi Hướng Đông và La phi thật vất vả lắm mới có được không gian của hai người, thì anh nhân viên này vốn không có ở bên cạnh người pha cà phê, bỗng nhiên từ đâu xuất hiện. Làm cho anh ta thật sự cảm thấy có gì đó không bình thường.
Đến giữa tháng tư, chính là lúc tiết trời tốt để ra ngoại ô chơi.
Cuối tuần đẹp trời, Hướng Đông và La Phi đi tắm suối nước nóng ở ngoại ô. La Phi vốn không muốn một mình cùng anh ta, hai người cô nam quả nữ đi cùng nhau, nhưng lại nghĩ đến việc hai người quen nhau đã hai ba tháng, tốc độ tiến triển phải nói là rùa bò, ngay cả hôn cũng không có, thật sự là quá mức bình thường. Vì thế cũng muốn nhân cơ hội hai người có thêm thời gian bên nhau, có thể tiến thêm một bước.
Đương nhiên loại tiến triển này, cũng không phải là loại quan hệ thân mật gì. Với bản tính rụt rè của La Phi với quan hệ nam nữ, cũng chỉ nghĩ đến việc cầm tay nhau dưới ánh trăng cùng bàn chuyện nhân sinh, triết học, vân vân, có tiến thêm một bước cũng chỉ là ôm hôn một cái, chứ không hơn.
Trước ngày lên đường, cuộc nói chuyện lên kế hoạch đi chơi của hai người ở quán cà phê đã đến tai Trịnh Thiên Dã. Đợi Hướng Đông rời đi trước, anh đi đến trước mặt La Phi, gấp gáp nói: “Cô nam quả nữ đi chung với nhau, là thời điểm tốt nhất để kiểm tra phẩm chất của một người đàn ông, ngày mai anh