Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134875
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/875 lượt.
p thuốc dự phòng trong nhà La Phi cũng coi như đầy đủ, thuốc cảm hay thuốc hạ sốt đều có cả. Cô lấy thuốc ra, rồi đi rót nước, mang về phòng ngủ.
“Dậy uống thuốc đi.” La Phi đặt thuốc và nước lên trên cái kệ đầu giường.
Trịnh Thiên Dã hé mắt ra nhìn những thứ trên đầu giường, ngoan ngoãn ngồi dậy, mệt mỏi dựa vào đầu giường, nhưng lại không có động tĩnh gì.
La Phi tưởng rằng anh sốt đến ngớ ngẩn nên bèn chỉ vào cái kệ đầu giường. “Thuốc kìa, anh mau uống đi, sốt lâu quá, đầu óc sẽ bị hỏng đấy.”
Đầu óc tên này vốn đã có vấn đề, giờ mà bị hỏng nữa thì chắc sẽ gây hại đến xã hội mất.
Trịnh Thiên Dã hừ một tiếng, vẫn không chịu nhúc nhích, chỉ dựa vào giường, mở đôi mắt hơi mơ màng vì bị nóng sốt ra, miệng thì ngượng ngập nói: “Bạn trai bị bệnh, lẽ nào bạn gái không đút thuốc sao?”
Lời nói này, giọng điệu này, thần thái này…
La Phi ngồi bên cạnh, suýt nữa là ngã ngửa xuống giường.
Tuy không biết cái gã thần kinh này bao nhiêu tuổi nhưng chắc là cũng gần ba mươi, làm nũng và giả đáng yêu như thế, mấy ‘đồng chí’ của anh biết không vậy?
La Phi ngồi ngay ngắn lại, nhìn thẳng vào mặt Trịnh Thiên Dã thì thấy anh vẩu môi lên, vừa bất mãn vừa mong chờ. Gương mặt anh tuấn và trưởng thành nay có thêm phần ngây ngô trẻ con. Thấy La Phi không nhúc nhích, anh nhìn chằm chằm vào cô, bĩu môi, tiếp tục hừ hừ. “Tóm lại là anh muốn em đút anh, nếu em không đút thì để anh bệnh chết đi cũng được.”
La Phi lại muốn ngã ngửa ra sau lần nữa.
Cô đỡ thành giường, ngồi cho vững, cười gượng một tiếng rồi lẳng lặng liếc mắt khinh thường, sau đó nhích lại gần Trịnh Thiên Dã, cầm ly nước đã nguội và thuốc đã bóc sẵn lên, đưa đến trước mặt Trịnh Thiên Dã, cố ý nói: “Ngoan, uống thuốc nào.”
“Lúc nhỏ, mẹ anh cũng đút anh như thế.” Trịnh Thiên Dã há miệng ra, uống một hơi hết sạch thuốc, rồi uống một ngụm nước, sau đó chắp chắp lưỡi, có vẻ rất là hân hoan vui sướng.
La Phi hầu hạ boss Trịnh xong, bảo anh nằm xuống. “Anh ngủ thêm chút nữa đi, đợi hết nóng rồi hẵng dậy.”
Cô vừa đứng dậy, Trịnh Thiên Dã đang nằm đó bỗng kéo cổ tay cô lại. “Em định đi đâu đó?”
“Em đi làm chứ đi đâu.” La Phi nói rất đương nhiên.
Lời của cô khiến cho đại boss đang bị bệnh kia thấy hết sức bất mãn, chỉ thấy Trịnh Thiên Dã lập tức từ trên giường bật dậy: “Sao em có thể đi làm được? Em không thấy anh bị bệnh sao? Sao em không có chút ý thức của người làm bạn gái gì hết vậy? Lẽ ra em phải ở nhà chăm sóc anh chứ!”
La Phi nhìn anh từ trên xuống dưới, tuy anh bị cảm là sự thật, nhưng có thể từ trên giường bật mạnh dậy, chỉ thua cá chép vượt vũ môn thì làm sao mà cần phải có người ở nhà chăm sóc?
Trịnh Thiên Dã vờ như không thấy ánh mắt nghi ngờ của La Phi, anh lại nằm xuống giường, rên hừ hừ. “Anh khó chịu chết đi được mà em còn muốn đi làm, em có nhân tính không vậy?”
La Phi xoa trán. “Vậy… nếu anh đã nghiêm trọng như thế, có cần em thông báo cho người nhà của anh không?”
Trịnh Thiên Dã ừ một tiếng, lấy di động trên đầu giường ra, sau đó La Phi nghe anh nói với người phía bên kia. “Bà nội, cháu bị cảm mà Phi Phi còn muốn đi làm, không chịu chăm sóc cháu.”
……
“Không cần, không cần, bà không cần qua đây.”
……
“Dạ.”
La Phi há hốc mồm nhìn anh đưa điện thoại cho mình: “Bà nội muốn nói chuyện với em.”
Ngày Càng Phiền Loạn
La Phi nhận điện thoại, nhìn thấy bộ dạng sôi sục căm phẫn của Trịnh Thiên Dã, cô run run áp điện thoại vào lỗ tai: “Dạ, chào bà nội.” Bên kia truyền đến giọng nói tràn đầy khí thế của bà nội Trịnh Thiên Dã: “Tiểu Phi à, Thiên Dã ngã bệnh, sao con có thể bỏ đi làm vậy chứ? Bà muốn dẫn người qua đó chăm sóc nó, nó lại không chịu, nên con cố gắng chăm sóc nó cho tốt nhé. Đi làm chỉ là chuyện nhỏ thôi, dù sao cũng là công ty của nhà mình, có đi hay không cũng được mà con, nhưng Thiên Dã thì con nhất định phải chăm sóc, tuyệt đối đừng để nó có sơ xuất gì…”
La Phi nghe đến nỗi da gầu giật tăng tăng, sau hồi lâu, nghe thấy đầu dây bên kia cuối cùng cũng nghỉ thở một chút, cô nhanh chóng nói chen vào: “Yên tâm đi nội, con sẽ chăm sóc Thiên Dã thật tốt.”
Bà Trịnh vừa nghe cô bảo đảm, cũng không còn lo lắng khác nữa, sau khi dặn dò mấy câu nên làm gì nấu cháo gì, liền gác máy.
La Phi cầm điện thoại, nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Trịnh Thiên Dã, trong lòng cô thầm thề, nhất định phải lập tức rời khỏi cái nơi quỷ quái này, rời khỏi con người lộn xộn đó.
Cuối cùng là tuổi còn trẻ nền tảng tốt, bệnh tới thì như núi đổ, bệnh đi thì như kéo tơ.
Uống thuốc không bao lâu, cơn sốt của Trịnh Thiên Dã gần như lui hết. Chẳng qua là lâu lâu mới ngã bệnh, toàn thân anh vẫn còn khá uể oải, nói tới nói lui cũng là hầm hừ như làm nũng.
La Phi chỉ cảm thấy dau đầu run lên từng hồi, mấy lần kích động muốn ném người này ra ngoài cửa sổ.
Vì nghĩ dù sao anh cũng khó chịu, La Phi miễn cưỡng phát huy chức năng “bạn gái”, nấu canh hầm cháo cho anh, nhưng đến khi gọi anh đến bàn ăn cơm, vấn đề khiến La Phi đau đầu lại kéo đến.
Trịnh Thiên Dã đại boss lại tựa vào lưng ghế, chống đầu thở dài