pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134779

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/779 lượt.

n Ngô Thanh.
Ngô Thanh cười ha ha, đi đến bên tai anh, nhỏ tiếng đùa cợt nói: “Cô gái lần này không tệ, so với những cô gái trước không giống, cậu cũng đem về nhà rồi, chắc không chơi đùa đó chứ? Nếu không phải, thế hôm nào chơi đã rồi, nhớ giới thiệu cho anh em, ngày nào cũng bị mấy cô ngôi sao đó bám đuôi, chẳng thú vị gì hết.”
Những người bạn này của Trịnh Thiên Dã, đều là những cậu ấm, cuộc sống đời thường một người đấu với một người rất đặc sắc, đừng nói là giở trò đùa kiểu này, bình thường xài chung một người phụ nữ, cũng chẳng phải chuyện gì đáng ngạc nhiên. Ngày trước, Trịnh Thiên Dã cũng từng vài lần đá mấy cô ngôi sao ở bên cạnh mình, chuyền tay cho mấy anh em chơi đùa. Theo lý mà nói, lời nói đùa này của Ngô Thanh, anh hẳn phải không để bụng đến.
Nhưng ai mà biết, Ngô Thanh vừa dứt lời, khuôn mặt đang mỉm cười của Trịnh Thiên Dã chợt tắt hẳn, quay đầu lại nhìn tên bạn chơi từ thuở nhỏ với mình, hai mắt đột nhiên trở nên ớn lạnh rùng mình.






Tiếp Tục Hoang Tưởng
***
Thường ngày Trịnh Thiên Dã đã quen thói kiêu ngạo, tính tình thì rất tệ, chơi với bạn bè thì cũng hết sức ngang tàng. Ngô Thanh thấy anh đột nhiên biến sắc, dựa theo sự hiểu biết của mình với vị đại gia này bao nhiêu năm nay, lập tức hiểu ra là anh đang tức giận. Anh ta đang định cười xòa để xoa dịu không khí thì đã bị Trịnh Thiên Dã giơ chân lên đạp mạnh vào đầu gối, phải quỳ mẹp xuống đất.
Mấy người bên cạnh thấy thế thì giật mình, vội vàng bước tới đỡ Ngô Thanh dậy, ngăn Trịnh Thiên Dã còn đang định dùng bạo lực lại. “Thiên Dã, cậu làm gì vậy?”
Trịnh Thiên Dã gạt mấy người đang chặn trước mặt mình ra, giơ tay chỉ vào Ngô Thanh đang ngượng ngùng bò dậy, hung hăng nói: “Mẹ nó, cậu ăn nói sạch sẽ chút cho tôi nghe chưa!”
La Phi nghe thế thì muốn trào máu, nhưng thấy mọi người xung quanh đang tò mò vây xem thì đành phải cười hì hì vài tiếng.
Ông nội anh! Bà nội anh!
Tiệc sinh nhật của Trịnh Thiên Dã không làm linh đình lọng trọng lắm, trừ người nhà và La Phi ra thì chỉ mời vài người bạn của anh tới nhà.
Bạn bè tổng cộng có sáu người, đều là đàn ông, là bạn từ thời để chỏm của Trịnh Thiên Dã, người nhà anh cũng biết họ nên không khí trong bữa tiệc rất thoải mái.
Nhất là Trịnh Thiên Dã, anh có vẻ rất vui, chỉ có La Phi là không được tự nhiên.
Mọi người trên bàn cười nói vui vẻ, đang lúc thích chí thì anh chàng tên Ngô Thanh lúc nãy cười hì hì, bưng ly rượu đứng dậy nói với Trịnh Thiên Dã. “Thiên Dã, lúc nãy tôi nói những lời không lọt tai, cậu đừng để trong lòng, tôi kính cậu và chị dâu tương lai một ly.”
Khi anh ta nói chuyện, nhìn thì có vẻ cà lơ phất phơ nhưng thật ra ánh mắt luôn chăm chú nhìn Trịnh Thiên Dã và La Phi. Quả nhiên, Trịnh Thiên Dã nghe được lời của anh ta, hình như rất tán thành chữ ‘chị dâu’ nên lập tức bưng ly rượu, tay kia thì khoác lên vai La Phi, sảng khoái cười nói: “Tôi là người nhỏ mọn vậy sao? Sau này tiểu tử cậu nói chuyện phải biết suy nghĩ là được. Cậu cũng đã không còn nhỏ nữa, đừng có lông bông mãi, nên chín chắn thì phải chín chắn, phải học anh cậu đây.”
Nói xong, anh đắc ý ôm chặt La Phi hơn, mọi người hiểu ý cười ha hả. Trước mặt bao nhiêu người, da mặt La Phi lại mỏng, không tiện trở mặt với anh nên chỉ có thể cố mà gồng người lên, bị anh lấy làm đạo cụ khoe sự ân ái.
Đến lúc này, mấy anh bạn kia cũng đã xác định được vị trí của La Phi trong lòng Trịnh Thiên Dã. Ngô Thanh cười rất tươi. “Cậu nói rất phải, tôi phải học hỏi cậu, mau nghiêm túc tìm một cô gái dẫn về nhà, bảo đảm ba mẹ tôi sẽ vui như hoa nở. Nói tới thì cậu còn lớn hơn tôi nửa tuổi, cũng đã ba mươi rồi. đàn ông ở tuổi này sớm đã có một đám con rồi, chúng ta phải tranh thủ thôi!”
“Phải phải phải!” Bà nội Trịnh Thiên Dã cũng cười phụ họa. “Nên kết hôn thì kết hôn, nên sinh con thì sinh con, đừng có lông bông nữa.”
Những người khác cũng cười òa lên.
Đây vốn chỉ là những lời giúp vui, nhưng khi Ngô Thanh nhìn lại Trịnh Thiên Dã thì ngạc nhiên phát hiện không biết từ khi nào nụ cười trên mặt anh đã tắt ngấm, cả khuôn mặt lạnh như băng tuyết. Ngô Thanh ngẩn ra, vô thức hỏi: “Thiên Dã, sao thế hả?”
“Không Sao!” Trịnh Thiên Dã trở mặt còn nhanh hơn trở bàn tay, hằn học trả lời, bàn tay đặt lên vai La Phi cũng buông xuống.
La Phi hơi nghiêng đầu qua, cũng phát hiện Trịnh Thiên Dã có sự khác thường. Chỉ thấy anh sa sầm mặt, cúi đầu cầm đũa, cứ chọc vào một món ăn trước mặt, giống như là có thù với nó vậy. Cô cảm thấy ngơ ngác không hiểu gì, rồi thấp thỏm lo sợ, lặng lẽ nhích người ra xa một chút.
Bà nội anh cũng cảm thấy kỳ lạ. “Phải đấy, sao Thiên Dã lại mất vui thế?”
“Không có gì!” Vẻ hằn học lúc nãy đã trở thành sự buồn bực. Nói xong, Trịnh Thiên Dã bưng ly rượu lên, uống một hơi hết sạch rượu trong ly, rồi đưa ly rượu cho người giúp việc ở bên cạnh. “Rót cho tôi ly khác, đầy vào.”
Người gúp việc đang định bước lên thì bị Trịnh Gia Thăng ngồi phía trên đưa mắt cản lại. “Uống một chút là được rồi, chẳng