Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/744 lượt.
ta cùng nghiêm túc giúp đỡ nó, nhẫn nại thêm một chút, được không?”
“Được rồi được rồi.” Trịnh Trạch Thi vừa trở nên nghiêm túc thì La Phi liền bị đánh bại, đành phải đồng ý tuy không tình nguyện lắm.
Về Quê
Đầu Trịnh Thiên Dã ướt nhẹp, khi từ phòng tắm bước ra, La Phi đã nói chuyện điện thoại xong. Anh liếc mắt nhìn cô, thuận miệng nói: “Em thường xuyên tăng ca ở chỗ Quách Tử Chính, làm việc vậy ổn không?”
“Cũng ổn.” La Phi nhủ thầm, lúc trước khi cô ở chỗ anh, mới gọi là bất ổn, ngay cả cuối tuần cũng không buông tha.
“Anh biết em ổn, tuy rằng em muốn học hỏi thêm này nọ trong công việc là chuyện tốt, nhưng đi theo Quánh Tử Chính, anh thật sự sợ em bị thiệt thòi.”
“Thật ra Quách Tử Chính rất có năng lực, hơi nghiện công việc, nhưng đối xử với cấp dưới rất tốt, tất cả mọi người đều thích người sếp như anh ta.”
“Ừ, có kế hoạch rồi, đi Vân Nam.”
La Phi cả kinh, buông việc trong tay xuống: “Không phải anh đã đồng ý để em về quê một mình sao, anh không bàn bạc với em gì cả liền đi theo vậy là có ý gì?”
Trịnh Thiên Dã khẽ nghiêng mắt liếc cô một cái: “Em về nhà của em, anh đi Vân Nam của anh, anh cũng đâu nói muốn về nhà em chứ. Tuy rằng anh rất muốn về cùng em, nhưng nếu em không muốn, với tư cách là một người bạn trai biết quan tâm, anh chắc chắn sẽ tôn trọng ý muốn của em.”
La Phi chán nản ngồi xuống giường: “Thiên Dã, em xin anh đừng quậy nữa được không? Anh đột nhiên xuất hiện như vậy, không để ba mẹ em có thời gian chuẩn bị tâm lý, họ sẽ rất giận.”
Trịnh Thiên Dã liếc cô: “Anh thật sự chỉ muốn đi Vân Nam du lịch thôi, em không đồng ý thì tuyệt đối anh sẽ không chạy đến nhà em. Hơn nữa, em về quê tận 7 ngày, cũng không phải suốt ngày cứ ở nhà với ba mẹ, đến lúc đó em ra ngoài đi chơi với anh là được mà.”
La Phi nghi ngờ nhìn anh: “Thật hả?”
“Anh là người nói chuyện không giữ lời vậy sao?”
La Phi nghĩ rồi lại hỏi: “Vậy nếu em không muốn anh đi thì sao?”
Trịnh Thiên Dã nhìn cô: “Thì anh sẽ trực tiếp theo em về nhà.”
Uy hiếp trắng trợn, La Phi tức giận đến nỗi nghiến răng, nhỏ giọng oán trách: “Còn nói là muốn làm một người bạn trai dịu dàng biết quan tâm nữa chứ!”
Quê hương Vân Nam của La Phi cách Giang Thành không xa, ngồi tàu chỉ mất ba tiếng đồng hồ. Thời còn đi học, một học kỳ cô về nhà mấy lần. Sau này khi đi làm, bởi vì trước kia gặp phải một đại boss Trịnh Thiên Dã cực kỳ tàn nhẫn, cuối tuần hay ngày nghỉ thường phải tăng ca, số lần cô về nhà trong hai năm này rõ ràng ít đi rất nhiều. Một năm về được ba lần xem như là may mắn rồi, mà mỗi lần về là về cùng Ngô Thần, lần này lại biến thành đi cùng với Trịnh Thiên Dã.
Khi cô lên tàu, nhớ lại tình hình lần trước cũng ngồi tàu như vậy, lúc đó có lẽ có đánh chết cô cũng không ngờ rằng, có một ngày bản thân cô sẽ sóng vai ngồi trên một chuyến tàu với Trịnh Thiên Dã.
Xưa nay, số lần Trịnh Thiên Dã ngồi tàu có thể đếm trên đầu ngón tay, mấy loại tàu cao to như tàu cao tốc đều bị anh ghét hết. Vừa ngồi vào chỗ, đầu tiên là có cảm giác chỗ ngồi khá hẹp, sau đó lại ghét hành khách ở phía trước, cả người bốc mùi. Tóm lại, làm cho La Phi thấy rất phiền.
Xuống tàu, sự soi mói của anh lại nâng cao thêm một bậc, nói Vân Nam tuy là thành phố loại ba, nhưng dù sao cũng là thành phố, sao lại bẩn và quê mùa thế này.
La Phi lờ mờ cảm giác được sự bực dọc chẳng hề vui vẻ gì của anh, sắc mặt cũng khác lạ, nhưng đã về đến nhà rồi, cô một lòng một dạ nhủ thầm phải tống khứ anh đi, bản thân về nhà gặp ba mẹ.
Bởi rằng biết anh nhiều chuyện, La Phi đành phải dẫn anh đến khách sạn bốn sao duy nhất ở đây.
Cảm tạ trời đất, quê hương của cô không phải là nơi nhiều cảnh đẹp để du lịch gì cả, phòng VIP của khách sạn vẫn chưa có người đặt, cuối cùng cũng thuận lợi đặt một căn phòng sang trọng.
Trịnh Thiên Dã cầm thẻ vào phòng, sắc mặt càng thêm không thoải mái, La Phi nghĩ dù sao anh cũng bất thường, trước khi cô đi cũng có hơi lo lắng, đứng ở cửa nhịn không được dặn dò anh: “Nếu anh có chuyện gì thì nhớ gọi điện thoại cho em.”
Trịnh Thiên Dã ngồi trên giường ở trong phòng, quan sát xung quanh, biểu cảm lờ mờ có chút sợ sệt, như là không nghe lọt tai lời cô nói.
La Phi nhìn anh, nghĩ thầm, một người đàn ông 30 tuổi đầu thì còn có vấn đề gì khiến cô phải lo lắng chứ, cô liền đóng cửa rời khỏi đó.
Có lẽ trời sinh phụ nữ có tính nhạy cảm, khi đi ngang qua lễ tân dưới lầu, La Phi cảm thấy không mấy yên tâm, liền đi tới quầy lễ tân, nói với cô gái trực ở đó: “Vị khách vừa mới nhận phòng là bạn của tôi, gần đây tâm trạng của anh ấy không được tốt, phiền mọi người quan tâm đến anh ấy nhiều một chút, nếu anh ấy có chuyện gì thì có thể gọi điện trực tiếp cho tôi.”
Cung cách phục vụ của khách sạn cao cấp đúng là không tệ, cô gái lễ tân nghiêm túc gật đầu, còn ghi nhớ lại số điện thoại của cô.
La Phi đương nhiên không nghĩ sẽ thật sự xảy ra chuyện gì, chỉ là muốn làm cho chính mình an tâm thôi. Nhìn thấy cô gái lưu lại số điện thoại của m