Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134741

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/741 lượt.

ình vào trong máy tính, cô liền yên tâm rời khỏi khách sạn.
Về đến nhà là sắp 10 giờ.
Bởi vì về trễ hơn bình thường mấy tiếng, La Phi nói với ba mẹ là lâu rồi mình không về cho nên đi dạo một lát, ba mẹ cô cũng không nghi ngờ gì, chỉ vui vẻ ôm lấy con gái đã lâu không gặp, ngồi xuống sô pha trò chuyện.
Chuyện chia tay với Ngô Thần, ba mẹ cô đã biết từ lâu, nhưng vì sợ chọc vào chỗ đau của con gái nên không hỏi han gì đến chuyện tình cảm của cô. Lần này thấy La Phi về nhà, sắc mặt không có vẻ buồn bã vì thất tình, thái độ của ba mẹ cô liền dần dần cởi mở hơn.
Sau khi hỏi thăm mấy câu, mẹ cô liền hỏi thẳng: “Phi Phi, chuyện của Ngô Thần cũng qua một thời gian rồi, bây giờ con thế nào? Có gặp được ai thích hợp hay vừa ý chưa?”
Thời đại tân tiến rồi, phụ nữ 30 tuổi kết hôn cũng không phải là muộn, 20 tuổi sinh con cũng không quá sớm. Năm nay La Phi 25 tuổi, nói lớn không lớn, nhỏ cũng không phải là nhỏ. Ba mẹ có chút truyền thống, đương nhiên sẽ quan tâm đến chuyện này, khi cô trở về đã nghĩ trước, nhất định ba mẹ sẽ hỏi chuyện này. Quả nhiên vừa mới vào cửa đã bắt đầu rồi.
La Phi cười cười lắc đầu: “Hiện giờ công việc của con có hơi bận, thật sự không còn hơi sức đâu mà lo lắng chuyện này, đợi qua đợt này rồi nói sau.” Cô dừng một lát lại nói, “Yên tâm đi ba mẹ, con gái của ba mẹ diện mạo không tệ, tuổi cũng không lớn, sẽ không có chuyện ế chồng đâu.”
Mẹ cô gật đầu: “Đương nhiên mẹ biết con gái mẹ xinh đẹp, nhưng tuổi xuân của con gái được mấy năm chứ, không cẩn thận thì qua đi mất. Con thấy con gái của bác Trương không, đẹp thì đẹp đó, nhưng trước kia kén cá chọn canh, cứ trì hoãn kéo dài hoài giờ quá 30 tuổi rồi, bây giờ biến thành bị người ta kén chọn lại, cuối cùng phải gả cho người đàn ông tái hôn. Cho nên mẹ muốn nhân lúc còn trẻ, mau chóng quyết định.”
“Mẹ… …” La Phi bất đắc dĩ, “Mẹ đừng lo lắng nhiều quá, con cam đoan nội trong 3 năm sẽ gả mình ra ngoài, được chưa nào?”
Mẹ cô nghĩ nghĩ, có hơi chần chừ: “Là như vầy, Phi Phi, mẹ có người bạn đồng nghiệp cũ, con của anh ấy cũng xấp zỉ tuổi con, cũng làm ở ngân hàng, tính tình mặt mũi cũng không tệ, mẹ gặp qua rồi, cũng độc thân, mấy ngày này dù sao con cũng rãnh, chi bằng đi gặp thử xem sao?”
“Mẹ bảo con đi xem mắt á?” La Phi khó tin, đề cao giọng nói.
“Xem mắt thì sao? Hiện giờ thịnh hành xem mắt mà? Con xem trong tivi đi, mấy chương trình xem mắt rất HOT nhé.”
“Được rồi, con biết xem mắt không thành vấn đề, nhưng cho dù tụi con xem mắt thấy ưng ý, với người đang đi làm ở Giang Thành như con, sao mà phát triển với người ta được?”
“Có vấn đề gì đâu, công việc của con dù làm cũng là đi làm công cho người ta, làm ở đâu mà chả được, nếu thật sự có thể thành, nhà họ sẽ phụ trách tìm việc làm tốt cho con ở đây, đúng lúc con có thể dọn về nhà, ở cạnh ba mẹ.”
Dù sao cũng là con một, La Phi biết ba mẹ cô vẫn luôn mong muốn cô có thể làm việc ở gần nhà, nhưng dù sao Vân Nam cũng chỉ là thành phố loại ba, cô có thể vào một công ty, làm một số việt vặt cho qua ngày. Cho nên, cô vẫn không định về quê, cho đến khi xảy ra chuyện của Trịnh Thiên Dã, cô mới định chạy khỏi Giang Thành, mới nảy ra suy nghĩ này trong đầu.
Nếu không có Trịnh Thiên Dã xen ngang vào cuộc sống của cô, thì đề nghị của mẹ quả thật nghe qua cũng không tồi. Tìm một người đàn ông cùng quê, công việc ổn định, gia cảnh tốt, kết hôn sinh con sống cả đời, hẳn là một lựa chọn rất không tồi.
Đáng tiếc, bây giờ còn chưa được, nhưng không thể thẳng thừng từ chối ba mẹ, cô liền nói quanh co: “Mẹ, con vừa về nhà, ngồi tàu mấy giờ liền, có hơi mệt, mẹ để con tự suy nghĩ cân nhắc nha.”
“Ừm, thì con suy nghĩ đi. Ba mẹ cũng không vội.” Mẹ cô nói.
Nhưng đi qua đi lại cả buổi tối, La Phi cũng có hơi mệt, nói chuyện mấy câu với ba mẹ xong, liền tắm rửa đi ngủ.
La Phi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Đã hai giờ khuya, cô ngủ rất sâu, mơ mơ màng màng lấy điện thoại đổ chuông đã lâu ra nhìn, thấy số lạ, theo bản năng liền cúp máy. Nhưng vừa mới cúp máy, số điện thoại lạ kia lại gọi vào, có vẻ như bám riết không tha, khiến cơn buồn ngủ của cô tan đi mấy phần, liền khó chịu nhấn nút nghe máy.
Bên kia lập tức truyền đến giọng nữ gấp gáp: “Cho hỏi phải cô La không? Tôi ở khách sạn Lệ Cảnh.”
Những lời này vừa nói xong, La Phi liền giật mình bừng tỉnh, căng thẳng hỏi: “Có phải anh Trịnh đã xảy ra chuyện gì hay không?”
Giọng bên kia vội luống cuống không biết thế nào: “Một tiếng đồng hồ trước, anh Trịnh gọi điện thoại xuống lễ tân nói có người đột nhập vào phòng anh ấy, chúng tôi lập tức đi xem xét, nhưng hoàn toàn không phát hiện có bất cứ người nào từng vào phòng. Nhưng anh Trịnh cứ khẳng định là có, nên chúng tôi lại đến kiểm tra lần nữa, cũng không thấy có gì khác thường. Bây giờ anh Trịnh còn gọi cả cảnh sát đến, bảo chúng tôi tiếp tục kiểm tra, nhưng chúng tôi quả thật không tra ra được gì, quả thật đã rất cố gắng rồi, cô có thể đến đây một chút không?”






Dẫn Anh Về Nhà


Polaroid