Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/739 lượt.

nhờ anh ban cho. Vì thế cô tức tối nảy sinh một ý nghĩ trừng phạt anh. “Đi bộ thì khoảng nửa tiếng nữa, dù sao em cũng không đi nổi, anh muốn cõng thì cõng tới nhà luôn đi.”
Trịnh Thiên Dã cười xùy như là chuyện nhỏ. “Em cũng không nhìn xem anh là ai, trên giường mỗi tư thế đều có thể làm được nửa tiếng đồng hồ, đừng nói là cõng em đi nửa tiếng, dù chạy nửa tiếng cũng không vấn đề gì.”
“Anh im miệng!”






Diễn Xuất Cao Siêu
Sau khi hai người khóa xe đạp ở ven đường, Trịnh Thiên Dã hơi ngồi xổm người xuống ý bảo La Phi leo lên.
Trong lòng La Phi thật sự cảm thấy hơi kỳ cục, tốt xấu gì cô cũng là một phụ nữ trưởng thành hai mươi mấy tuổi, khỏe mạnh cả về thể xác lẫn tinh thần, được người khác cõng ít nhiều gì cũng có chút xấu hổ. Nhưng nghĩ lúc này là nửa đêm, một bóng người cũng không có, cô liền mang theo tâm lý “làm cho bõ ghét” leo lên lưng Trịnh Thiên Dã.
Tâm lý Trịnh Thiên Dã không được bình thường, nhưng cơ thể anh cường tráng là sự thật, La Phi leo lên ôm lấy cổ anh, anh liền đứng thẳng người, nâng tay ôm đùi cô, xốc lên trên, đắc ý nói: “Nhẹ thật!”
“Đi mau đi! Trời sắp sáng rồi kìa!” La Phi bực bội vỗ anh.
Nghĩ đến đây, bỗng nhiên La Phi cảm thấy có chút khổ sở.
Một lát sau, hai tay cô thoáng ôm anh thật chặt, ghé vào lỗ tai anh khẽ goi: “Trịnh Thiên Dã…”
“Là Thiên Dã.”
Ờ!
“Thiên Dã, anh nói xem nếu như có một ngày chúng ta chia tay, anh có thể quên cái cảm giác từng thích em như hiện tại không?”
“Sao thế được?” Trịnh Thiên Dã bất mãn trách móc, “Sao chúng ta có thể chia tay được?”
“Em nói là nếu mà.”
Trịnh Thiên Dã cắt ngang lời cô: “Không có nếu. Đầu năm sau chúng ta sẽ kết hôn, em sẽ mặc chiếc áo cưới đẹp nhất trên thế giới, trở thành cô dâu đẹp nhất trên đời, đứng bên cạnh chú rể đẹp trai nhất là anh đây, để người khác lẽ mắt chơi. Sau đó thì… chúng ta sinh hai đứa con, một trai một gái.”
Nhìn thấy anh đắm chìm vào thế giới ảo tưởng, La Phi vội xen miệng vào: “Xem như em chưa nói gì cả. Đúng rồi, hôm nay anh uống vitamin em mua cho anh chưa?”
“Uống rồi! Ngày nào anh cũng uống, em xem bây giờ có phải anh rất khỏe hay không?”
Cơ thể thì khỏe, nhưng đầu óc lại tệ hơn.
La Phi khổ sở, lặng lẽ thở dài, nghĩ Trịnh Trạch Thi chắc không phải bác sĩ rởm chứ? Sao lâu như vậy mà không có hiệu quả chút nào, ngược lại bệnh trạng càng lúc càng rõ?
Bởi vì nhà của La Phi nằm ở lầu bốn, đến dưới lầu, cô yêu cầu được xuống, để tự mình đi lên. Tuy rằng Trịnh Thiên Dã tuyên bố bản thân không mệt, nhưng mồ hôi trên trán anh không đánh lừa được ai.
La Phi kéo anh rón rén vào cửa, sau khi bật đèn ở phòng khách, cô thì thầm: “Anh nhẹ thôi, đừng đánh thức ba mẹ em, em đi trải giường ở phòng khách cho anh.”
Bởi vì vô cùng buồn ngủ, động tác của cô cực nhanh, lấy ra chăn ra giũ hai ba cái liền trải xong giường rồi ra cửa gọi Trịnh Thiên Dã.
Ngay giây phút cô bước ra khỏi cửa phòng kia, mẹ cô bị tiếng động nọ đánh thức cũng từ phòng ngủ chính đi tới, hai người dường như cùng lúc đến ngay cửa.
Sau đó mẹ cô liền thấy Trịnh Thiên Dã trên sô pha, sau giây phút hết hồn, bà bỗng nhiên trợn hai mắt gọi to: “Ông ơi, có trộm!”
Do Trịnh Thiên Dã đưa lưng về phía phòng ngủ chính, nghe thấy tiếng la mới quay đầu lại theo bản năng, nhìn thấy mẹ La Phi ngay cửa phòng, nhanh chóng phản ứng đứng bật dậy, lễ phép chào một tiếng: “Chào cô ạ!”
La Phi bị tiếng la của mẹ cô làm cho sợ tới mức sửng sốt, nghe thấy tiếng của Trịnh Thiên Dã mới lấy lại tinh thần, nhanh chóng đi lên giải thích trước: “Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi, anh ấy không phải là trộm đâu, anh ấy là đồng nghiệp của con, tên Trịnh Thiên Dã, hôm nay đến chỗ này du lịch, lúc tối vừa mới xuống tàu đã bị giật hành lý, tiền và giấy tờ mất hết, rơi vào đường cùng nên nửa đêm nửa hôm mới liên lạc với con. Con đưa thẳng anh ấy về nhà, vì thấy ba mẹ còn ngủ say, nên chưa kịp chào hỏi đã vào nhà.”
“Dạ.” Trịnh Thiên Dã lễ phép phụ họa theo, “May mà La Phi là người ở đây, nếu không mấy ngày nữa chắc cháu phải lưu lạc ở đầu đường xó chợ rồi.”
Mẹ cô bấy giờ mới nhìn rõ diện mạo của anh, thấy anh lịch sự lại cao to đẹp trai, nói năng lễ phép nho nhã liền có ấn tượng tốt. Ba La Phi khoác áo bước tới, đúng lúc nghe mấy lời này liền nói: “Ra ngoài du lịch mà bị như vậy đúng là gặp xui xẻo quá. Nhưng nếu đã là đồng nghiệp của Phi Phi, vậy trước tiên hãy ở lại nhà chúng tôi.”
“Đúng đúng đúng, đúng lúc mấy ngày này Phi Phi cũng rãnh rỗi, có thể dẫn cháu ra ngoài dạo chơi.” Mẹ cô liên tục phụ họa theo.
Ba mẹ La Phi là dân thành phố nhỏ điển hình, có thể thỉnh thoảng cũng thừa cơ hội, nhưng bản tính nhiệt tình lương thiện, hiển nhiên có thể dễ dàng tiếp nhận Trịnh Thiên Dã. Thấy không còn chuyện gì nữa, liền bảo La Phi tiếp đãi Trịnh Thiên Dã, ba mẹ cô ngáp một cái tiếp tục đi ngủ.
La Phi thấy cửa phòng ngủ chính đóng lại, mới vẫy tay với Trịnh Thiên Dã: “Anh ngủ trước đi, mai em đến khách sạn lấy hành lý của anh về. Em cũng buồn ngủ lắm rồi.”
Tr


Disneyland 1972 Love the old s