Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134733

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/733 lượt.

ng được! Các người không thể hiếp người quá đáng như vậy được! Tôi vẫn luôn phối hợp với các người, nhưng tôi không thể lừa gạt ba mẹ mình như vậy!”
“La Phi…”
“La Phi…”
Giọng của Trịnh Trạch Thi vang lên đồng thời với giọng của một người đàn ông khác. Không chỉ La Phi, ngay cả Trịnh Trạch Thi cũng bị giật mình.
Hai người quay đầu sang nhìn thì thấy Quách Tử Chính đang sa sầm mặt, từng bước đi về phía này.
Trịnh Trạch Thi phiền muộn xoa bóp trán, cười gượng gạo. “Tử Chính, em đến khi nào vậy?”
“Đến được một lúc rồi!”
Cô dò hỏi. “Chắc em không có sở thích nghe lén chứ, cho nên chưa nghe được bọn chị nói gì đúng không?”
“Tuy em không có sở thích ấy nhưng tối nay chợt có hứng thú, cho nên trùng hợp nghe được một đoạn.”
Trịnh Trạch Thi im lặng một lát, chưa hết hy vọng mà hỏi tiếp. “Bọn chị nói gì, chắc em nghe không hiểu đâu ha?”
Quách Tử Chính cười xùy một tiếng, liếc cô. “Em không phải là thằng ngu, hơn nữa em đã sớm nhận thấy sự khác thường.”
“Tử Chính.” Trịnh Trạch Thi nghiêm mặt nói. “Chuyện này là do bác hai và dì Trương tìm chị để thương lượng, bọn chị làm thế cũng chỉ vì không muốn Thiên Dã bị kích thích lần nữa mà thôi. Nó cũng là anh trai của em, xin em hãy nhớ điều này trước khi làm bất cứ việc gì.”
Quách Tử Chính cười lạnh. “Em coi anh ta như anh trai nhưng anh ta chưa bao giờ cần điều đó. Các chị muốn tốt cho anh ta nhưng lẽ nào lại bắt ép một cô gái làm chuyện mà cô ấy không thích? Trịnh Thiên Dã là người, La Phi cũng là người mà? Em sẽ không để cho các chị tiếp tục hiếp đáp cô ấy như vậy!”
Anh nói xong bèn nắm lấy cổ tay La Phi. “Đi thôi, chúng ta đến trước mặt bọn họ nói cho rõ ràng.”
“Sếp Quách.” La Phi nhìn anh, lứng túng không biết làm gì.
Trịnh Trạch Thi bước vội tới trước, ngăn trước mặt hai người. “Quách Tử Chính, em điên rồi hả? Bây giờ em kéo La Phi tới trước mặt Trịnh Thiên Dã và người lớn nói cho rõ ràng, bảo La Phi rời xa Thiên dã thì chẳng những mình Thiên Dã chịu kích thích lớn mà ngay cả bà nội cũng không chịu nổi.”
Quách Tử Chính lạnh lùng nhìn cô. “Em không thể nhìn La Phi tiếp tục dây dưa với một tên thần kinh có vấn đề được. Bởi vì không có ai có thể đảm bảo tên có vấn đề về thần kinh ấy sẽ không làm tổn thương người khác. Thần kinh của Trịnh Thiên Dã có vấn đề thì nên để anh ta tiếp nhận chương trình điều trị chứ không phải bảo vệ một cách thế này.”
Trịnh Trạch Thi cũng cười lạnh. “Thật là một con người vĩ đại, Quách Tử Chính à! Đừng tưởng là tôi không biết cậu đang nghĩ gì? Đàn ông thích những cô gái xinh đẹp cũng là chuyện bình thường thôi, nhưng xin cậu đừng lấy cái cớ chính nghĩa này làm bình phong, cũng đừng có giậu đổ bìm leo được không? Đúng là bây giờ Thiên Dã có chút vấn đề nhưng không có nghĩa là không có năng lực nhận thức. Trên thực tế, lần này nó xảy ra vấn đề cũng chỉ vì thích La Phi mà thôi. Cậu muốn lợi dụng điều này để đoạt tình yêu, phải chăng là quá tiểu nhân?”
Mặt Quách Tử Chính không có gì khác thường, chỉ bĩu môi cười. “Trịnh Trạch Thi, anh ta mới là em của chị, đương nhiên chị sẽ bênh vực anh ta. Có điều chị dùng phép khích tướng cũng vô ích thôi, tôi thích La Phi, thích từ lâu rồi kìa. Nhưng đây không phải là lý do tôi muốn giúp cô ấy rời xa Trịnh Thiên Dã. Bởi vì nếu đổi là người khác, tôi cũng sẽ làm như vậy!” (Xạo pa, nói thật là tui không tin anh sẽ làm thế nếu đó là một cô gái anh không thích, hèn!)
Mặt Trịnh Trạch Thi lộ vẻ giận dữ, cô bước tới chỉ vào mặt Quách Tử Chính. “Quách Tử Chính, cmn, cậu tưởng cậu là thánh phụ sao?”
Quách Tử Chính thờ hơ cười nhạt, gạt Trịnh Trạch Thi ra, kéo La Phi vào trong nhà.
Đầu óc La Phi trống trơn, không biết có nên giãy ra hay không. Một mặt cô muốn tìm cách nào đó để mọi người không lúng túng, một mặt lại muốn dứt khoát một lần để được giải thoát. Vì thế, cô loạng choạng theo Quách Tử Chính vào trong phòng khách.
Bọn họ vừa bước vào thì nhìn thấy một nhà bốn người đang từ trên lầu bước xuống. La Phi nghe tiếng cười nói, lập tức tỉnh táo lại phần nào. Tuy chân cô không nhúc nhích nữa nhưng tay thì lặng lẽ rút khỏi tay Quách Tử Chính.






Trò Cười Trình Diễn
***
Đối với việc La Phi và Quách Tử Chính đứng cùng một chỗ gần gũi như vậy, dĩ nhiên Trịnh Thiên Dã rất khó chịu, anh nheo mắt nhìn về phía hai người, đôi mày của anh khẽ cau lại, sau đó liền đi theo hai người xuống cầu thang. Anh đi tới trước mặt hai người, đưa tay kéo La Phi tới bên cạnh mình, sau đó lại mang theo ánh mắt tức giận nhìn về phía Quách Tử Chính, nói: “Mày tránh xa người phụ nữ của tao ra!”
Quách Tử Chính lạnh lùng liếc mắt về phía anh, rồi lại dời tầm mắt về phía La Phi đang hoảng sợ sau lưng Trịnh Thiên Dã, thản nhiên nói: “Người phụ nữ của anh? Hay phải nói là người bị anh ép buộc trở thành người phụ nữ của anh?”
Người La Phi run lên, thận trọng nhìn Trịnh Thiên Dã đang đứng bên cạnh mình, chỉ thấy sắc mặt anh xanh mét đến khó coi, đôi môi run rẩy hỏi lại: “Mày đang nói vớ vẩn gì đó hả?”