Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134729

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/729 lượt.

của cô đón nhận anh, thì có phải cô cũng đã mở lòng ra vì anh hay không.
La Phi cảm thấy thất bại, thở dài, ngồi phía sau khẽ khều khều lưng anh: “Anh có đói không, em đi mua thứa ăn cho anh nhé?”
Người bị khều không mảy mảy phản ứng lại.
La Phi nâng tay nhìn đồng hồ, vừa vặn là giờ ăn sáng, lại khều lưng anh lần nữa: “Nghe nói bữa sáng của căn tin bệnh viện này không tệ, em sợ đến trễ sẽ hết. Nếu anh không khỏe thì cứ nằm đây nhé, đợi em về em sẽ đỡ anh ngồi dậy.”
Nói xong, cô vừa mới xoay người đứng lên, liền nghe tiếng nói tức giận từ sau lưng truyền đến: “Không cho phép đi!”
La Phi quay lại, nhìn người trên giường đã ngồi bật dậy, bởi vì trên đầu vẫn còn quấn băng gạc, trông có vẻ ngốc ngếch, cô thấy mặt anh có vẻ bất ngờ, mắt anh đang quan sát cô: “Không phải em lại định chạy theo Quách Tử Chính nữa chứ?”
La Phi bất đắc dĩ đỡ trán: “Em chỉ đi mua bữa sáng cho anh thôi mà. Vả lại… giữa em và Quách Tử Chính thật sự không có gì.”
“Không có gì còn định chạy theo nó?” Trịnh Thiên Dã xuống giường, lại nói: “Nhưng anh cũng biết, chắc chắn là em bị nó lừa, con người nó giỏi lừa gạt phụ nữ lắm, em hơi ngốc nên bị nó lừa cũng là chuyện có thể hiểu được. Nhưng lần sau không được viện cớ này nữa, biết không? Nếu lần sau em còn dám cùng nó chọc giận anh, anh sẽ không cần em nữa.”
Anh nói xong, ngồi phịch xuống giường im lặng một lát, lại hung dữ bổ sung thêm: “Em có quỳ xuống cầu xin anh, anh cũng sẽ không cần em nữa.”
Đối với những lời nói càn này của anh, hiện giờ La Phi ngoại trừ cảm thấy bất đắc dĩ ra, còn thấy xót xa trong lòng. Nhìn anh đứng bật dậy, nhưng có lẽ vì mất máu quá nhiều, lại chưa ăn sáng, cơ thể loạng choạng không vững, cô nhanh chóng chạy đến đỡ anh, “Anh muốn làm gì? Để em giúp anh.”
Trịnh Thiên Dã được cô đỡ thì đứng vững lại, đưa tay xoa trán: “Anh muốn đi vệ sinh, em giúp anh cầm chai nước biển nhé.”
La Phi gật đầu, tháo bình dịch xuống, một tay giơ bình dịch, một tay đỡ anh, đi vào nhà vệ sinh.
Đến trước bồn cầu, anh đang muốn kéo quần xuống, lại liếc thấy La Phi đang quay đi chỗ khác, bỗng nhiên kéo tay đang giơ bình dịch của cô qua, thuận miệng nói: “Tay anh bị ghim kim nên không tiện, em giúp anh với.”
La Phi quay lại, có chút kinh ngạc nhìn về phía anh.
Chỉ thấy anh tiếp tục nhẹ nhàng nói: “Có cần thiết phải ngạc nhiên vậy không? Hiện giờ anh là bệnh nhân đó, em suy nghĩ trong sáng một chút đi. Hơn nữa, có chỗ nào của anh mà không bị em xem qua rồi chứ.”
La Phi đưa mắt nhìn tay phải bị cắm kim của anh, tuy rằng biết anh cố ý, nhưng không muốn đứng đây dây dưa chuyện này với anh, liền bất chấp khó khăn kéo quần cho anh, nhưng rốt cục da mặt cô hơi mỏng, mắt cô không dám nhìn đến chỗ đó.
Đợi đến khi thứ kia được giải phóng, cô đang chuẩn bị rút lui, Trịnh Thiên Dã lại sốt ruột lên tiếng: “Em không đỡ nó, muốn nước tiểu của anh dây ra ướt quần à?”
La Phị bị ép nhưng đành chịu, do dự một lát, vẫn làm theo lời anh, nhưng cuối cùng cũng nhịn không nổi, sẵng giọng: “Bể đầu rồi còn giở trò xấu xa!”
Trịnh Thiên Dã lơ đễnh cười ha ha, sau tiếng nước chảy ra ào ào, thoải mái dùng người mấy cái, nói: “Giở trò thì sao? Phụ nữ của ông mà không cho ông giở trò, không lẽ để cho thằng Quách Tử Chính giở trò sao!”
La Phi không nói gì, giúp anh chỉnh lại quần: “Anh cũng đừng nghĩ ngợi mấy chuyện này nữa, em lặp lại lần nữa, giữa em và Quách Tử Chính thật sự một chút quan hệ cũng không có.”
Anh liếc nhìn cô: “Không có thì không có, em khẩn trương gì chứ?!”
Hai người lại quay về giường bệnh, bụng Trịnh Thiên Dã đúng lúc biểu tình một chút, anh nhìn La Phi đang treo bình dịch lên: “Anh đói rồi, chúng ta cùng đi mua bữa sáng đi.”
La Phi liếc nhìn anh, tiếp tục công việc trong tay: “Anh bị vậy còn ra ngoài làm gì? Nếu động vào vết thương thì sao? Anh nằm trên giường đợi đi, anh muốn ăn gì, em đi nhanh về nhanh thôi mà.”
“Sữa đậu nành, bánh quẩy và cháo bắp là được.”Anh đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường, “Cho em mười phút.”
La Phi liếc anh trắng mắt: “Em đi chứ không phải bay nha.”
“Vậy thì mười lăm phút.”
La Phi biết đôi co với anh cũng vô ích, liền dìu anh ngồi xuống giường: “Anh nghỉ ngơi trước đi, bình dịch này cũng không còn lại bao nhiêu, nếu nó nhiễu hết mà em còn chưa về, thì anh tự nhấn chuông gọi y tá đổi bình khác nhé!”
Trịnh Thiên Dã nhìn bình dịch còn một nửa: “Mua bữa sáng mà lâu như vậy à?”
“Em sợ lỡ như đông người, được rồi được rồi.” La Phi hôn một cái lên mặt anh, “Em nhất định sẽ nhanh chóng quay lại.”
Trịnh Thiên Dã giả đò bất mãn hừ một tiếng: “Anh cũng đâu còn là con nít.”
La Phi vốn tưởng phương pháp trấn an này sẽ có hiệu quả, ai dè nghe anh nói vậy nên có hơi xấu hổ ngượng ngùng. Rồi lại thấy anh chỉ vào miệng mình: “Phải hôn chỗ này mới đúng nè.”
La Phi cười khổ, âm thầm lắc đầu, hôn nhẹ lên môi anh một cái: “Được rồi, em đi mua bữa sáng.”
Căn tin bệnh viện nằm ở khu khác, La Phi mua xong bữa sáng tất nhiên là mất hơn mười phút. Tới lúc cô gấp rút quay về, ở ngay đường nhỏ cạnh bồn hoa giữa h