Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/732 lượt.
ai tòa nhà bị người khác cản lại.
“Sếp Quách.”
Quách Tử Chính suốt đêm không ngủ, quanh mắt xanh tím, trên cằm lúng phúng râu, anh cau mày, mở miệng như là có chút đau khổ: “Tiểu Phi, đừng giả bộ ngớ ngẩn nữa, theo anh đi.”
La Phi nhìn anh, vẻ thảng thốt hiện đầy trên mặt, lúc có phản ứng, trong lòng không khỏi cảm thấy hơi thẹn: “Anh ấy đã vậy rồi, anh nhẫn tâm à? Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?”
“Vậy lỡ như anh ta làm tổn thương em thì phải làm sao?!” Quách Tử Chính thoáng cao giọng.
“Anh ấy sẽ không làm tổn thương em đâu.” Trái lại, giọng nói của La Phi lại không kích động như vậy.
“Được, cho dù anh ta không làm hại em, chẳng lẽ em cứ ở lại bên cạnh anh ta, mọi người cứ cấu kết để lừa dối anh ta, anh ta sẽ khỏe lại sao? Vì sao mọi người không nghĩ, điều quan trọng nhất bây giờ chính là anh ta phải đối mặt với vấn đề của chính mình, mà không phải tiếp tục sống trong ảo tưởng.”
“Em không biết.” La Phi cúi đầu khẽ thì thầm một câu.
“Quách Tử Chính! Em lại muốn giở trò gì nữa đây?” Hai người đang giằng co, không biết Trịnh Trạch Thi từ đâu hùng hổ xông tới. Cô liếc mắt nhìn thứ La Phi đang cầm trong tay, phất tay với La Phi, “Cô mau mau đi đưa bữa sáng cho Trịnh Thiên Dã đi, về muộn nó lại tức giận lên nữa, vốn dĩ cái đầu đã bị chính mình đập bể, để xảy ra chuyện gì thêm nữa thì thật sự sẽ biến thành tên đần độn đó.”
La Phi vâng một tiếng, chột dạ âm thầm đưa mắt liếc qua Quách Tử Chính, rồi cúi đầu chạy như bay.
Trịnh Trạch Thi ngăn lại người đang có ý định muốn đuổi theo La Phi, giọng điệu khó chịu nói: “Quách Tử Chính, xin em làm ơn có chút lòng thương xót được không, em họ của chị cũng là anh trai của em bây giờ còn đang nằm trong phòng bệnh, em nhất định phải làm cho tất cả mọi người sống không yên phải không?”
Quách Tử Chính cả giận nói: “Trịnh Thiên Dã anh ta là người trời sinh đã quý giá? Còn La Phi thì đáng bị các người bắt nạt thành ra như vậy?”
Mặt Trịnh Trạch Thi cũng biến sắc, hét lại với anh: “Đúng vậy! Cô ta đáng bị như vậy! Mày cho là bây giờ Thiên Dã thành ra như vậy, cô ta không có trách nhiệm nào trong đó ư? Mày cho rằng cô ta hoàn toàn bị ép buộc ư? Được, để chị mày nói cho mày nghe sao lại thế này. Ngay từ đầu, quả thật cô ta bị Thiên Dã ép buộc, nhưng một cô gái tốt nghiệp đại học, gặp phải chuyện thế này chẳng lẽ không biết cách để giải quyết ư? Là chính bản thân cô ta sợ phiền phức, sợ đầu sợ đuôi, nói khó nghe một chút, có lẽ còn có chút vui mừng vì được một người giàu có đẹp trai để mắt đến.”
“Chị đang ngậm máu phun người!” Quách Tử Chính tức giận, gân xanh nổi đầy trên trán.
Trịnh Trạch Thi lại từ từ bình tĩnh lại, giọng nói không nhanh không chậm, chất chứa sự khinh thường trong đó: “Chị còn có thể nói cho mày biết, lúc ấy đúng lúc cô ta phát hiện bạn trai mình vụng trộm bên ngoài, cô ta cứ ỡm ờ như vậy khiến ảo tưởng của Thiên Dã càng bén rễ. Nếu ngay từ đầu cô ta kiên quyết từ chối, Thiên Dã cũng không đến nông nỗi không nhìn thẳng vào vấn đề của chính mình như hiện giờ. Nhu nhược, không có chủ kiến, cũng không có đầu óc, đàn ông đúng là chỉ cần vẻ ngoài đẹp là được tuốt.”
Quách Tử Chính cười lạnh: “La Phi là cô gái lương thiện.”
“Đúng… lại thêm một điểm mà chúng mày cho là thế. Mặc dù chị thấy cũng không khác với nhu nhược là mấy.”
Quách Tử Chính im lặng một hồi, lạnh lùng nói: “Trịnh Trạch Thi, đừng tưởng chị học tâm lý vài năm, thì ra vẻ nhìn thấu hết tất cả, rồi nghĩ với ai cũng chỉ cần nhìn vài lần thì có thể rõ như lòng bàn tay.”
Trịnh Trạch Thi lơ đểnh nhún nhún vai: “Đương nhiên chị đây không dám nói rằng hiểu người khác như lòng bàn tay. Nhưng đối với cái mác “tình thánh” làm cho người ta cảm động của mày thì chị đây cũng hiểu được đôi chút. Người khác không biết cuộc sống của mày ở nước ngoài mấy năm nay, nhưng chị mày sao lại không biết? Sao nào? Hiện giờ là dạo chơi ngắm cảnh đã rồi phải không? Cho nên muốn tìm lại cảm giác tốt đẹp lúc ban đầu?”
Đối Mặt Với Hiẹn Thực
Đương nhiên La Phi không biết được Trịnh Trạch Thi và Quách Tử Chính nói những gì, nhưng dù sao thì Quách Tử Chính cũng không đuổi theo nữa.
Cô trở về phòng bệnh lại không thấy Trịnh Thiên Dã ở trên giường, chai nước biển ở trên giá vẫn chưa truyền xong, kim tiêm lại tùy tiện vứt trên giường.
La Phi đang buồn bực thì nghe được tiếng nước chảy trong toilet. Cô đem điểm tâm đặt ở trên bàn, bước tới cửa phòng rửa tay đang khép hờ, đưa tay ra đẩy, quả nhiên nhìn thấy Trịnh Thiên Dã đang đứng trước bồn rửa mặt.
Cô liếc mắt nhìn vào trong bồn rửa mặt, lại thấy có vài giọt máu, chắc chắn là anh đã cố chấp nhổ kim tiêm ra nên mu bàn tay mới chảy máu.
“Anh sao lại nhổ kim tiêm ra? Muốn rửa tay cũng nên chờ em về, em có thể giúp anh mà”.
“Trên tay bẩn quá, anh không chịu được”. Anh ngẩng đầu lên nhìn cô một chút thuận miệng trả lời rồi lại cúi xuống tiếp tục rửa tay
La Phi cũng không quá để tâm, cô nhớ anh chỉ bị ngoại thương lại không chảy máu quá nhiều, nước biển cũng đã truyền được một đêm, chắc chảy một chút máu cũn