Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134727
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/727 lượt.
càng dài, La Phi phải thường xuyên tự mình về nhà trước. La Phi rất lo lắng anh làm việc qua nhiều sẽ ảnh hưởng đến việc bình phục, nhưng anh luôn nói phải tranh thủ thời gian nhanh chóng hoàn thành mọi công việc để chờ đến sang năm có thời gian chuẩn bị tốt việc kết hôn và hưởng tuần trăng mật, khiến cho cô không biết phải khuyên anh như thế nào nữa.
Lại vào một buổi trưa, lúc La Phi mang theo hộp đựng thức ăn đi đến phòng làm việc của anh để cùng anh ăn trưa, khi gần đến văn phòng cô có cảm giác bầu không khí có gì đó bất thường, lại gần thêm một chút nữa, lại nghe được tiếng tranh cãi.
La Phi nghe ra được là giọng của Trịnh Thiên Dã và Quách Tử Chính, nhất thời không biết nên đi vào hay đi ra. Đang lúc phân vân, Trịnh Thiên Dã đã mở của phòng làm việc, Quách Tử Chính cũng cực kỳ phẫn nộ từ bên trong bước ra, thấy La Phi có hơi sửng sốt một chút, rồi rất nhanh đi về phía cô, hơi mỉm cười có chút mỉa mai, mở miệng nói: “Tiểu Phi, anh vẫn không hiểu được, làm thế nào mà lại chịu đựng được anh ta?”
La Phi ngượng ngùng:”Anh đừng nói như vậy, anh ấy cũng rất đáng thương.”
Quách Tử Chính bất đắc dĩ thở dài: “Em chính là quá mềm lòng.” Anh ta dừng lại một chút. “Anh chỉ mong em hãy cẩn thận suy nghĩ lại, chỉ cần em đưa tay ra, anh sẽ nắm lấy tay em.”
La Phi cũng không muốn cùng anh ta nói những việc này, qua quít nói: “Em phải đi ăn cơm đã.”
Quách Tử Chính thấy cô vội vội vàng vàng đi vào phòng làm việc của Trịnh Thiên Dã, vừa lắc đầu khó chịu lại có chút đau lòng, đem tài liệu cầm trong tay đánh lên tường một cái thật mạnh, rốt cục cũng phải rời đi.
La Phi bước vào phòng, thấy Trịnh Thiên Dã đang xem tài liệu, trông vẻ không giống như mới vừa xung đột với người khác, cô dè dặt bước tới:” Anh và sếp Quách cãi nhau sao?”
Trịnh Thiên Dã chỉ trả lời hời hợt, cũng không phản ứng kịch liệt giống như mọi khi: “Dự án đô thị hóa nông thôn xảy ra chút vấn đề, cũng không phải chuyện lớn gì.”
Tình trạng của anh không phải là trở nên nghiêm trọng hơn đấy chứ? Thế nào lại thấy có chút ngược với bình thường. La Phi càng ngày càng không thể hiểu được anh.
Hôm nay Trịnh Thiên Dã vẫn tăng ca như cũ. La Phi tan ca về nhà, vô cùng buồn chán coi ti vi rất lâu, liếc nhìn đồng hồ trên tường mới phát giác đã gần mười giờ.
Cô suy nghĩ một chút, lại cầm điện thoại lên gọi cho anh, rất nhanh đã bắt máy. Không đợi cô mở miệng, anh đã nói trước: “Anh còn có chút việc phải làm, có thể sẽ về trễ. Em cứ ngủ trước đi.”
La Phi ồ một tiếng, cúp điện thoại, nghe lời anh chuẩn bị đi ngủ, nhưng vẫn có chút lo lắng. Suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn thay đồ đi ra ngoài.
Đón xe đến tòa nhà công ty. Lúc này, cả một tòa nhà lớn ngoài trừ mấy tầng dưới là khu buôn bán vẫn còn lác đác mấy ngọn đèn sáng, từ tầng bốn trở lên hầu như chỉ là một mảng tối đen, chỉ có tầng mười tám còn lại một ít ánh đèn.
La Phi bước vào thang máy đi thẳng lên tầng mười tám. Khu làm việc cực kỳ yên tĩnh, không có một chút âm thanh nào, ngọn đèn chỉ sáng ở một góc, tốc độ bước chân của cô bất giác cũng có vẻ nhanh hơn.
Cô từng bước từng bước đi đến cửa phòng làm việc của Trịnh Thiên Dã.
Bởi vì cửa vẫn chưa đóng kín, nên ánh sáng từ bên trong vẫn chiếu qua khe cửa.
Cô đưa tay đẩy cửa ra, chỉ thấy cả phòng sáng đèn nhưng lại không thấy người phía sau bàn làm việc. Đang cảm thấy có gì đó kỳ lạ, cô lại nghe được tiếng nước chảy rào rào truyền đến.
Trong lòng cô cả kinh, sải bước đi về phía nhà vệ sinh bên trong, quả nhiên lại thấy Trịnh Thiên Dã đang đứng rửa tay trước bồn rửa mặt, cả hai bàn tay dưới vòi nước đã lờ mờ sưng đỏ, chắc chắn là đã chà rửa rất lâu.
La Phi khẩn trương tiến đến bên ngăn anh lại:”Đừng rửa nữa! Anh đừng rửa nữa!”
Trịnh Thiên Dã cũng không nhìn cô, chỉ đẩy cô qua một bên, lại đem hai tay để dưới vòi nước cố thêm sức chà rửa.
La Phi nhìn tay của anh sắp rách da chảy máu, lòng nóng như lửa đốt, cũng không biết phải làm sao để ngăn anh lại, chỉ có thể khóa nước lại, cầm lấy vòi nước không cho anh mở ra nữa.
Trịnh Thiên Dã rốt cục cũng ngẩn đầu lên nhìn cô, đây là lần đầu tiên La Phi thấy được ánh mắt của anh đỏ lên như vậy, hai người kinh ngạc nhìn nhau được một lúc, Trịnh Thiên Dã bỗng nhiên ôm lấy đầu, đau đớn mở miệng: “Làm sao bây giờ? Hình như anh đã mắc bệnh rồi!”
Nhịp tim của La Phi đập loạn mất một lúc, sau đó mới bình tĩnh buông tay đang cầm vòi nước, nắm lấy đôi tay lạnh ngắt của anh: “Không sao, không sao, sẽ ổn thôi, nhất định mọi việc sẽ tốt đẹp.”
Thân thể của anh có chút run rẩy, ngay cả giọng nói cũng không được bình tĩnh: “Phi Phi, anh không thể kiểm soát được bản thân mình.”
” Anh đừng nghĩ gì cả, trước tiên chúng ta về nhà, ngủ một giấc sẽ ổn thôi.” La Phi đỡ lấy anh, thậm chí cô còn nghĩ chỉ cần một khắc nữa thôi anh sẽ suy sụp, hiển nhiên không dám chậm trễ một chút nào.
Cũng may là mặc dù Trịnh Thiên Dã chưa thể chấp nhận được với hiện thực, nhưng dường như anh đang hết sức cố gắng kiểm soát chính mình, dọc đường đi anh chỉ nắm chặt lấy La Phi không nói một lời.