Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/730 lượt.
>Về đến nhà, La Phi cho anh ăn một chút, sau đó cho anh uống một viên thuốc an thần, cuối cùng cũng ép anh thiếp đi.
Khi đã nghe được tiếng hít thở đã sâu hơn của anh, cô thở phào một cái, đi ra khỏi phòng liền gọi điện cho Trịnh Trạch Thi.
“Hôm nay chính Trịnh Thiên Dã đã nói hình như anh ấy bị bệnh.” Sau khi Trịnh Trạch Thi nhận điện, cô liền đi nói ngay vào vấn đề.
Trịnh Trạch Thi cầm điện thoại im lặng trong chốc lát, bỗng nhiên kêu lên như rất vui mừng: “Thật tốt quá!”
“Tốt quá?” La Phi lặp lại, đầu óc vẫn còn mơ hồ.
“Loại bệnh thành kinh nhất thời của nó, nếu đến một ngày nó có thể đối mặt với thực tế là bản thân mình đã bị bệnh, nghĩa là nó có thể phối hợp điều trị, như vậy thì việc bình phục cũng không còn xa nữa.”
“Phải không?” La Phi vẫn có chút không tin.
Trịnh Trạch Thi ha hả cười nói: “Đương nhiên, bây giờ tôi sẽ lập ra một kế hoạch điều trị mới, cô phải tiếp tục phối hợp. Cứ tin ở tôi, không đến cuối năm, cô sẽ được tự do.”
La Phi giống cứ là bị nghẹn đi một chút, nửa ngày sau mới tìm lại được giọng nói của chính mình: “À.”
“Thế nào? Không nỡ ư? Không sao, mặc dù chuyện của hai người không thành thì Quách Tử Chính vẫn chờ cô mà. Một cô gái còn vừa trẻ tuổi lại xinh đẹp, lại sợ không tìm được người phù hợp với mình sao?”
La Phi bị lời nói kỳ quái của cô làm cho có chút không vui: “Cô có ý gì?”
“Không có ý gì, chỉ là thuận miệng nói một chút, cô cũng đừng để trong lòng, cứ tiếp tục chăm sóc cho thằng em họ đó của tôi, người chị họ này vẫn phải chúc hai người trọn đời trọn kiếp mà.”
Trịnh Trạch Thi cười ha hả cúp điện thoại. Bởi vì từ đầu đến cuối cô đều cho rằng vấn đề của Trịnh Thiên Dã có liên quan tới La Phi, cho nên trong lòng cô vẫn không thích La Phi lắm. Nếu như không phải là vì còn cần La Phi giúp đỡ, thì theo như tính cách của Trịnh Trạch Thi, không biết đã sớm xử cái cô có sức chiến đấu thấp này bao nhiêu lần rồi.
Mất Tự Chủ
Sáng hôm sau, La Phi vừa tỉnh dậy, mới mở đôi mắt còn chèm nhèm ra đã thấy Trịnh Thiên Dã nằm trên người mình, không chút động đậy nhìn cô chằm chằm. Trong ánh mắt ẩn chứa điều gì đó không rõ, giống như đang trầm tư suy nghĩ, lại có chút gì đó hoang mang mơ hồ.
La Phi bỗng thấy căng thẳng trong lòng, nháy mắt rồi giật mình thanh tỉnh hoàn toàn, vội nhích người sang một bên, bò dậy nép sát vào cạnh giường, lắp ba lắp bắp hỏi: “Sao… sao vậy?”
Trịnh Thiên Dã tiến lại gần, kề sát gương mặt mình vào mặt cô: “Em đang sợ anh sao?”
Gương mặt anh không chút biểu cảm khiến La Phi có chút sợ hãi, nhưng cô vẫn là thức thời vội vã lắc đầu.
Trịnh Thiên Dã tức giận cúp máy, đem mấy lọ thuốc nằm trên bàn nhét vào ngăn kéo, rồi đứng dậy bước xuống lầu mười bảy.
Nhân viên cấp dưới của Quách Tử Chính mặc dầu luôn trung thành tuyệt đối với sếp của mình, nhưng đối mặt với việc Trịnh đại Boss đích thân đến đây cũng không dám hó hé nửa lời, vừa khúm núm vâng dạ, vừa khẩn trương mời anh vào phòng làm việc của Quách Tử Chính.
Quách Tử Chính vừa mới rời khỏi văn phòng được một lát, cho nên máy tính trên bàn vẫn còn sáng. Trịnh Thiên Dã kích chuột tìm file bản thiết kế trong máy, nhưng lại không tìm được bản vẽ đó. Lúc này, ánh mắt anh lại vô tình rơi trên laptop đang đặt kế bên, liền tiện tay mở ra. Trịnh Thiên Dã có chút bất ngờ khi phát hiện ra, laptop của Quách Tử Chính lại không cài mật khẩu. Thế nhưng, lúc anh tìm được nơi lưu trữ các văn kiện thì mới biết, mỗi file bên trong đều có một mật khẩu riêng biệt.
“Biến thái!” Trịnh Thiên Dã khinh thường mắng một câu, đang định tắt máy đi, thì đột nhiên lại phát hiện ra một file lưu tên “Phi”. Anh ngẩn người, ma xui quỷ khiến thế nào liền mở ra, lại không biết linh tính thế nào, liền nhập mật khẩu là tên của La Phi. Trong nháy mắt, anh đã hy vọng rằng, mật khẩu vừa nhập vào là sai. Chỉ là không ngờ được, cái file đó lại mở ra một cách thần kỳ. Phía bên trong file hoàn toàn không có tài liệu nào, chỉ có ba bức ảnh. Trịnh Thiên Dã chỉ cảm thấy đầu óc mình lơ mơ khó chịu, giống như bị cái gì đó đánh vào, có chút âm ỉ đau, lại có chút mơ hồ hỗn độn. Anh sững sờ nhìn những bức ảnh ấy, kích chuột, mở ra từng tấm một.
Hoàn toàn không ngờ được, trong hình hiển nhiên là ảnh chụp chung giữa La Phi và Quách Tử Chính. Có lẽ là ảnh chụp lúc còn học đại học, bởi vì cả hai đều có bộ dạng ngây ngô, đơn thuần. Cũng không phải là bức ảnh gì ghê gớm lắm, cũng không phải trong nhất thời Trịnh Thiên Dã không thể chấp nhận được. Chỉ là, hình ảnh đôi nam nữ trong hình kia trông rất hài hòa, cả ba bức hình đều là hình ảnh hai người vai kề vai, một bức là Quách Tử Chính đang tinh nghịch đưa tay “hi” phía trên đầu La Phi, một bức kia anh ta lại đùa giỡn kéo đuôi tóc của cô ấy, bức còn lại lại là hình ảnh anh ta thân mật khoác hờ trên vai La Phi, ôm mà như không ôm, mà trên mặt La Phi lại lộ ra nụ cười thẹn thùng xấu hổ.
Trịnh Thiên Dã nhớ tới những lời La Phi đã nói với mình, nói cô và Quách Tử Chính kia chỉ là bạn cùng trường