Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1850 lượt.
rị liệu bước đầu. Hàn Đức Quần yên lặng, cái gì cũng không phản đối , cố gắng phối hợp với bác sĩ.
Tịch Hạo Trạch mệt mỏi trở về đại viện. Ngồi trên sô pha, hai tay day day trán.
Đã hai tháng nay Bà Tịch không gặp con trai: “Hạo Trạch, sao sắc mặt con lại kém như thế? Nghe ông Trần nói, hai ngày nay con đều đi đến bệnh viện .”
Tịch Hạo Trạch biết trong nhà sẽ đã biết chuyện, đơn giản nói thẳng: “Mẹ, ba của bạn gái con gặp tai nạn giao thông .”
“Ôi, vậy không có việc gì chứ.” Bà Tịch đối mặt với chuyện anh có bạn gái có vẻ rất bình tĩnh.
Anh đặt tay xuống, ánh mắt hơi lóe lên: “Còn phải nằm viện quan sát.”
“Hạo Trạch à, mẹ cũng có chuyện muốn nói thẳng, cô gái kia mẹ cũng đã gặp qua , xem ra là một đứa hiền lành chịu khó, mẹ và ba đều hy vọng con có thể lập gia đình sớm, những chuyện khác ba mẹ cũng không so đo nữa.” Hiện tại nói là nói như vậy, nhưng nếu khi biết sự thật Hàn Sơ Vũ là con gái ruột của Nam Mân Thư, chắc chắn sẽ là một trận kinh thiên động địa .
Tịch Hạo Trạch mím đôi môi mỏng: “Đợi cô ấy tốt nghiệp, bọn con sẽ kết hôn.”
Tâm tình bà Tịch lập tức sảng khoái hẳn lên, đứng lên bắt đầu thu xếp: “Có phải tháng sáu là Tiểu Hàn tốt nghiệp không, bây giờ đã là tháng ba, thời gian có chút gấp, lễ cưới hay cái gì cũng phải chuẩn bị tốt một chút.”
Tịch Hạo Trạch nhìn mẹ mình phấn khởi , trong lòng có chút chua xót, mẹ đã đợi anh, lo lắng cho anh nhiều năm lắm rồi.
“Mẹ, việc này khoan hãy vội, cô ấy còn nhỏ, da mặt mỏng.”
“Da mặt mỏng cũng phải làm hôn lễ .” Trần Lộ Hà như hiểu ra, sợ con mình lại thay đổi ý định. Bà gật đầu: “Thế công việc của Tiểu Hàn thì tính sao bây giờ?”
Đây thật sự là một vấn đề, Sơ Vũ đã tỏ thái độ muốn từ bỏ học nghiên cứu sinh , chuyên ngành của cô nếu vào đoàn nghệ thuật quân đội thì quá hợp: “Tháng sau con sẽ nói chuyện với Hạo Nguyệt, để Sơ Vũ vào đoàn nghệ thuật của họ.”
Trần Lộ Hà gật đầu, đề nghị này rất tốt .
Thoáng chốc, Hàn Đức Quần đã nằm viện được nửa tháng, một hôm Tôn Phi Nhiên đến thăm, Sơ Vũ nhìn thấy anh, phát hiện cả người anh đã sa sút đi nhiều. Cô thậm chí không dám nhìn vào mắt của anh, nơi đó dường như chất chứa bao điều, tất cả đều làm cho cô cảm thấy bất lực.
Tôn Phi Nhiên mang theo rất nhiều thức ăn dinh dưỡng đến, Lý Tú Vân nhìn thấy anh chỉ cười cười: “Phi Nhiên tới rồi ư.” Từ khi Hàn Đức Quần gặp tai nạn, bà đã bắt đầu nhận ra rất nhiều điều, cảm thấy áy náy với Sơ Vũ.
Chuyện ông Hàn nằm viện từ đầu đến cuối đều do Tịch Hạo Trạch sắp xếp, bà đương nhiên hiểu người ta là vì Sơ Vũ, có ý tứ với Sơ Vũ. Tâm tư Tôn Phi Nhiên đối với Sơ Vũ bà cũng rất rõ ràng, nhưng chuyện tình cảm cũng không đến lượt bà quan tâm.
“Mẹ, con đi ra ngoài nói chuyện với Phi Nhiên.”
Hai người đi bộ trên con đường nhỏ lát đá trong khuôn viên bệnh viện, Sơ Vũ cúi đầu, không nhìn rõ vẻ mặt cô.
“Nghe Hiểu Nhiên nói, em sẽ không học lên nghiên cứu sinh nữa .”
Sơ Vũ gật đầu.
“Sơ Vũ, chúng ta…” Tôn Phi Nhiên cau mày.
“Phi Nhiên, em vẫn luôn xem anh là anh trai, là một người thân của em. Anh cũng biết , từ nhỏ mẹ đã bỏ rơi em…đối với chuyện tình bạn, tình yêu vẫn luôn khát vọng nhưng cũng rất có thành kiến. Em sợ bản thân mình rơi vào một mối tình, sau đó lại bị từ bỏ. Cho nên, nhiều năm như vậy, ngoại trừ anh và Hiểu Nhiên, em không còn người bạn nào. Người khác nói em sống khép kin.” Sơ Vũ bất đắc dĩ cười cười: “Thật ra là em sợ.”
“Từ xưa mẹ anh đã khinh thường em , bố mẹ em cũng chỉ biết mối quan hệ đơn giản giữa em và hai anh em anh, em cũng vờ như không có gì.”
“Xin lỗi.”
Sơ Vũ lắc đầu: “Chúng ta không cần nói hai chữ này” Không phải là lỗi của ai cả, chuyện này xảy ra, ngay cả chính cô cũng tự khinh thường bản thân, huống chi là người khác nhìn vào cô, người ta có quyền bàn tán.
Tôn Phi Nhiên ngẩng đầu, chậm rãi tiến sát cô: “Sơ Vũ, anh có thể ôm em một lần không?”
Sơ Vũ hơi sửng sốt, anh giang hai tay ra, ôm lấy cô. Giây phút đó, cô cảm thấy người Tôn Phi Nhiên run run, hơi thở nặng nề. Hai tay anh vô thức ôm chặt cô, vẻ mặt đau đớn: “Nếu có thể, anh hy vọng có thể quay trở lại thời gian lúc ở xưởng in.” Anh lẩm bẩm gọi: “Sơ Vũ, Sơ Vũ.”
Người xung quanh đi ngang qua dừng lại nhìn vài giây, cười cười thì thầm to nhỏ rồi lặng lẽ rời đi.
Tôn Phi Nhiên từ từ buông cô ra, trong mắt không hề có oán giận, thản nhiên chỉnh lại cổ áo cho cô: “Sau này có gặp chuyện gì thì hãy đến tìm anh. Anh mãi mãi sẽ là người thân của em.”
Duyên phận trời định, anh và cô có lẽ đã bỏ lỡ nhau.
Khóe mắt Sơ Vũ ươn ướt, lắp bắp gật đầu.
Tôn Phi Nhiên đưa tay nhẹ nhàng lau khóe mắt cho cô: “Cô bé ngốc, khóc cái gì.” Dừng lại một chút, ánh mắt nhìn ra cổng, người đàn ông kia đã đứng đó một hồi lâu, Tôn Phi Nhiên cố gắng giữ khuôn mặt bình tĩnh, thản nhiên nói: “Có người đang đợi em kìa.”
“Ba, Con Thích Anh Ấy.” Cô Cong Khóe Miệng Mỉm Cười.
Thời tiết tháng ba ấm áp , xuân về hoa nở, gió thổi dìu dịu , cành thông nhẹ nhàng lắc lư trong gió.
Sơ Vũ