XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vũ Điệu Của Trung Tá

Vũ Điệu Của Trung Tá

Tác giả: Dạ Man

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341808

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.

luôn có một vị trí dành cho mối tình đầu không?”
“Dừng lại, cô đừng vơ đũa cả nắm. Đàn ông cũng phân ra rất nhiều loại .”
Sơ Vũ khẽ cười: “Vậy anh thuộc loại nào?” Cô có chút tò mò.
“Cô muốn biết ư?”
Sơ Vũ gật đầu.
“Cô có tin vào tình yêu sét đánh không?”
“Vâng, tôi càng tin vào số phận hơn. Anh đã có người trong lòng sao?”
Giang Triết nghiêng người, ngửa đầu nhìn bầu trời đêm, mỉm cười, đôi mắt đen nhánh lấp lánh trong bầu trời đêm: “Có, nhưng tiếc là tôi gặp cô ấy quá muộn.”
Lúc gặp lại thì đã muộn rồi.
Cả hai lặng thinh, trầm mặc một lúc lâu sau đó thì nghe thấy tiếng Giang Triết than thở: “Có lẽ, cả đời tôi sẽ không có được thứ mà tôi muốn .”
Sơ Vũ nghiêng đầu nhìn anh, khuôn mặt tràn đầy ưu tư, ánh mắt nồng nàn kia… cô kinh ngạc cuống quýt quay mặt lại.
“Hạo Trạch…” tiếng gọi thánh thót hòa lẫn vào đó là tiếng khóc nức nở.
Sơ Vũ đột nhiên chết lặng.
“Tiểu Y, xin lỗi.” Sơ Vũ nghe được một tiếng thở dài, là anh.
“Em không cần anh xin lỗi, em không cần. Tất cả đều vứt bỏ em, rõ ràng là anh yêu em, anh đã đợi chờ em nhiều năm như vậy bây giờ vì sao lại không chờ nữa.”
“Anh kết hôn với cô ấy không phải vì cô ấy cũng là diễn viên múa sao.” Tô Y khóc nghẹn ngào: “Nhưng cô ta không phải em, không phải em.”
Gió thổi bay mái tóc dài, nhưng lại không thổi đi cuộc nói chuyện kia. Sơ Vũ nghe được rành mạch từng từ từng chữ, thì ra sự thật còn đau đớn hơn rất nhiều so với những gì cô đã tưởng. Trái tim cô như bị đâm thẳng một nhát thật sâu, mọi chuyện thế là chấm hết. Sắc mặt cô trắng bệch, gió đêm thổi thoảng qua, cô tựa như đang ở trong phòng băng lạnh run.
“Chẳng nhẽ anh đã quên đi những kỉ niệm trước đây của chúng ta, sao anh có thể quên được? Vậy còn con của chúng ta? Anh cũng đã quên nó rồi ư?” Hai tay Tô Y đặt lên ngực Hạo Trạch, nước mắt giàn dụa.
Con? !
Như bị sét đánh, Sơ Vũ cắn răng vô thức lùi về sau, tay va vào một bình hoa “xoảng” , bình hoa rơi xuống tiếng vỡ toang vang lên rõ mồng một.
Đúng lúc đó, tất cả mọi người đều sững lại.
Tịch Hạo Trạch đột nhiên nhìn qua, ánh mắt lóe lên. Đôi mắt Sơ Vũ đã ngấn nước không chớp mắt đối diện với anh. Lòng đau nhói, tất cả mọi thứ đang dần sụp đỗ, cô muốn nhìn mặt anh, nhưng trước mắt tựa như một dãy núi trùng trùng điệp điệp, cô không thể nhìn thấy rõ.
Cô đã giả vờ như tất cả mọi chuyện đều chưa xảy ra, nhưng sự thật kia…Cô luôn hy vọng rằng có lẽ là anh đã từng yêu cô ấy và hiện tại trong lòng anh chỉ có mình cô. Giờ đây cô đã không bao giờ có thể dối mình được nữa.
Tịch Hạo Trạch nhíu mày, đẩy Tô Y ra, giọng nói có chút bối rối: “Sơ Vũ”
Giang Triết nhanh chóng đi đến đỡ Sơ Vũ, không biết sức lực đâu ra Sơ Vũ đẩy mạnh Giang Triết.
Giang Triết lui bước: “Sơ Vũ .”
Cô không biết phía trước là gì, chỉ cố gắng chạy, “ loảng xoảng”, cô đụng vào người phục vụ, ly rượu rơi xuống vỡ vụn.
Nhân viên phục vụ cáu gắt: “Cô đi đứng kiểu gì vậy ?”
Tịch Hạo Trạch và Giang Triết nghe thấy tiếng liền chạy đến. Tịch Hạo Trạch từ sau lo lắng gọi: “Sơ Vũ.”
Sơ Vũ kinh sợ, lắc đầu lia lịa, hiện tại cô không muốn gặp anh, cô không muốn nghe gì cả, nhấc chân chạy lên phía trước.
Trên sản nhà rượu chảy tràn lan, tất cả đều xảy ra quá nhanh, Tịch Hạo Trạch còn chưa chạy qua kịp Sơ Vũ đã bị trượt chân ngã xuống, trên tay bị những mảnh vụn thủy tinh đâm phải.
Cô đau đớn rên lên. Giây phút đó, anh cảm giác được có cái gì đang dần dần rời xa anh.
“Sơ Vũ.”
“Đau, đau quá.” Nước mắt cô tuôn rơi.
Tịch Hạo Trạch chạy nhanh đến đỡ cô. Máu trên tay đầm đìa.
“Không phải tôi, là tự cô ấy… té ngã .” Nhân viên phục vụ run run nói.
“Đừng sợ. Anh sẽ đưa em đến bệnh viện ngay thôi.”
Mặt Sơ Vũ nhợt nhạt, bụng dưới quặn đau, trên mặt đã ướt đẫm mồ hôi. Cô đánh mạnh vào người anh, dùng chút sức lực cuối cùng cố gắng nói: “Anh tránh ra.”
Tịch Hạo Trạch ngẩn ra.
Cô cảm thất thật cay đắng biết bao.
Giang Triết nháy mắt Tịch Hạo Trạch, nhíu mày nói: “Tôi đi lấy xe.”
“A! Máu” Nhân viên phục vụ hoảng hốt gọi, tay chỉ xuống dưới quần Sơ Vũ: “Trên quần cô ấy… dính rất nhiều máu…”
Màu đỏ rực lem muốt nổi bật trên chiếc quần xám nhạt, bầu không khí dần dần phảng phất mùi máu tươi.
Ba mươi năm sống trên đời chưa bao giờ anh cảm thấy lo lắng và hoảng hốt như bây giờ. Tịch Hạo Trạch nhanh chóng bế cô lên, hai tay giữ chặt cô, khi lòng bàn tay thấm ướt, anh lờ mờ hiểu được, có lẽ một sinh mệnh anh chưa kịp biết đang dần dần rời xa. “Sơ Vũ, Sơ Vũ…” giọng anh vô cùng đau đớn.
“Tịch Hạo Trạch, ngay từ đầu anh đã lừa dối em….” cô khó khăn thốt ra, cắn chặt môi, toàn thân đau buốt nhưng sự lừa dối kia còn làm tan nát cõi lòng cô gấp vạn lần.






“Làm Thế Nào Thì Chúng Ta Có Thể Ly Hôn?”
Bệnh viện.
Giang Triết đứng ở hành lang lạnh lẽo, đèn đỏ phòng cấp cứu vẫn chưa tắt. Tay anh siết chặt, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, tức tối đưa mắt về phía người kia...đấm một phát.
“Anh còn là đàn ông hay không hả? Sao anh có thể đối xử với