Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vũ Điệu Của Trung Tá

Vũ Điệu Của Trung Tá

Tác giả: Dạ Man

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.


“Sơ Vũ, đi thôi.” Uông Thần thấy cô dừng lại, vỗ nhẹ vào vai cô.
Tịch Hạo Trạch đi đến bên bên cạnh cô, đột nhiên cô cảm thấy dường như có một luồng khí đang chạy xẹt qua lưng. Đồng nghiệp Sơ Vũ đều biết cô kết hôn với con trai của thủ trưởng nhưng lại chưa nhìn thấy Tịch Hạo Trạch bao giờ.
Uông Thần giật nhẹ cánh tay cô. Sơ Vũ mỉm cười đứng qua bên cạnh Tịch Hạo Trạch giới thiệu: “Đây là chồng của tôi, Tịch Hạo Trạch.” Cô né tránh ánh mắt anh: “Còn đây là đồng nghiệp của em Uông Thần, Lý Đa Kỳ…”
Tịch Hạo Trạch gật đầu, lướt nhìn người đằng sau, ánh mắt chợt lóe lên rồi liền biến mất.
Đến ẩn cư tại sa mạc này
Những chuyện nên cất giấu cũng đã rõ ràng
Ngàn vạn điều muốn nói cũng chỉ có thể lặng câm
…”
(1) www.youtube.com/watch?v=mJKsKOhxdvo Bài hát “Hóa ra anh cũng ở đây” của Lưu Nhược Anh
“Những chuyện nên cất giấu cũng đã rõ ràng” trong lòng cô lặng lẽ thì thầm.
Tô Y ngẩn ngơ khi nghe bài hát này, ánh mắt nhất thời mơ hồ, cô vẫn nhớ hồi trước anh rất ghét nghe nhạc thị trường kiểu này. Cô bối rối với lấy chiếc gối ôm bên cạnh vuốt ve, mắt rũ xuống, gượng gạo nói: “Chiếc gối ôm này rất đặc biệt, rất đẹp. Hai người đã mua ở đâu vậy ?”
Sơ Vũ nghẹn ngào nén lòng xuống: “Là tôi tự thêu đấy .”
Tô Y nhìn kỹ hình thêu mới giật mình, hình thêu màu xanh lam chính là cung hoàng đạo của Tịch Hạo Trạch, còn hình thêu màu hồng nhạt kia dĩ nhiên là cung hoàng đạo của Sơ Vũ , thì ra là một đôi! Lòng bàn tay cô nóng như lửa đốt, ghen tức nhìn chằm, chỉ đến khi bài hát kết thức cô mới nhanh thu hồi cảm xúc : “Sơ Vũ cô thật sự rất khéo tay.”
Đến Vương Phủ, Sơ Vũ xuống xe trước, nhìn thấy đồng nghiệp đang đứng đằng kia cô liền đi qua, lúc đi được nửa đường mới sực nhớ lại Tô Y vẫn ở đằng sau. Cô quay lại đúng lúc nhìn thấy Tô Y đang nhìn cô, ánh mắt lóe lên một tia oán hận rồi biến mất.
Cô ngẩn người.
Trong phòng chia thành hai bàn, rất nhiều đồng nghiệp đều đến cùng người nhà. Mọi người mời rượu,Tô Y không hề từ chối, uống hết ly này rồi đến ly khác. Sơ Vũ nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ của cô ấy, cô thật sự không hiểu, rốt cuộc đâu là thật đâu là giả?
Im lặng trong chốc lát cô lại nâng ly nước trái cây lên: “Cô Tô tôi mời cô.”
“Sơ Vũ, mời thì phải dùng rượu chứ ai lại đi uống nước trái cây, rất không có thành ý .” Những người khác nói.
“Không sao cả.” Tô Y nâng ly uống cạn không còn một giọt thừa nào.
Đồng nghiệp bên cạnh đệm vào: “Sơ Vũ, cô như vậy thì thật không được à nha . Nào, cô cũng uống rượu luôn đi.”
Mọi người hò hét rầm rộ ủng hộ.
Cả đêm nay Tịch Hạo Trạch nói chuyện rất ít, lúc này anh mới đứng lên cầm lấy ly rượu: “Sơ Vũ không uống được rượu để tôi thay cô ấy.”
Nhưng có người vẫn không chịu: “Như thế không được. Tịch đội trưởng, nếu anh mà uống thì phải uống gấp đôi .”
Tô Y đứng đấy không nói gì chỉ nhìn anh cười nhếch môi, không ai biết được lúc này đây lòng cô chua xót cỡ nào.
Ba người đứng gần nhau, Sơ Vũ im lặng không nói chuyện, Tô Y đứng bên phải cô, Tịch Hạo Trạch đứng bên trái. Ánh mắt của mọi người lúc này đều tập trung lên người họ.
Tịch Hạo Trạch cũng không từ chối, lấy thêm rượu đổ đầy ly: “Tô Y, trong khoảng thời gian này Sơ Vũ đã phiền em nhiều rồi”. Uống cạn một hơi, Sơ Vũ nhìn anh lo lắng, anh nở nụ cười dịu dàng với cô.
Sơ Vũ biết dạ dày Tịch Hạo Trạch không tốt, uống hết một ly rượu đầy có lẽ anh rất khó chịu. Cuối cùng cô cũng mềm lòng , rót cho anh một cốc nước, thầm trách: ai ép anh uống thay đâu!
Tịch Hạo Trạch vỗ tay cô, nhẹ giọng nói: “Anh không sao đâu.”
Mọi người thấy hai người ngọt ngào ấu yếm thì dời mắt đi chỗ khác. Sắc mặt Tô Y đỏ bừng ánh lên một tia sắc lạnh, rời đi.
Ăn uống xong mọi người lại hò hét đòi đi hát karaoke.
~~~
Tựa như bài hát “Sau này” của Lưu Nhược Anh nói lên nổi lòng của Tô Y, tiếng hát rất động lòng người, dường như đó là hồi ức. Sơ Vũ ngồi ở trong góc, lẳng lặng nhìn Tô Y. Cô nhắm mắt lại, lau đi khóe mắt thấm ướt.
Cô hít một hơi đứng lên nói với Tịch Hạo Trạch: “Em đi toilet.”
Đứng trong toilet một hồi lâu, cô tạt nước vào mặt, nhìn mình vào trong gương, tâm trạng hỗn loạn mấy ngày nay làm cho sắc mặt cô nhợt nhạt kinh khủng. Cô lau qua những giọt nước trên mặt.
Lúc đi ra ngang khúc rẽ, cô mới phát hiện bản thân không nhớ phòng mình ở đâu.
“Hàn Sơ Vũ, Hàn Sơ Vũ …”
Sơ Vũ bình tâm lại, chậm rãi nở một nụ cười nhẹ: “Giang Triết, trùng hợp thật, ở đây cũng có thể gặp được anh.” Sơ Vũ nhìn thấy cô gái sau lưng anh ta, cố ý nháy mắt mấy cái.
Giang Triết quay đầu: “Cô hãy đi trước đi.”
“Sao cô lại đến đây?”
“Cô Tô lần trước đến nhà tôi cùng ăn tối anh còn nhớ chứ, cô ấy sắp phải đi rồi .”
Giang Triết nghe thấy giọng nói hờ hững của cô, tỏ vẻ thấu suốt hỏi: “Cô ấy đi rồi sao cô lại còn không vui.”
Sơ Vũ sửng sốt, liền lườm anh một cái rồi bước lên phía trước.
Phía trước là một hành lang bị che khuất, bầu trời mênh mông đầy sao, đâu đấy có tiếng dế mèn kêu to. Sơ Vũ hít một hơi thật sâu.
“Giang Triết, có phải trong trái tim của đàn ông các anh


Old school Swatch Watches