Khi Công Chúa Trở Thành Nữ Hầu
Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341810
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.
cô ấy như thế?” Anh ta không thể kìm được sự giận dữ của mình.
Toàn thân Tịch Hạo Trạch chao đảo, anh đứng thẳng dậy,lau vết máu trên khóe miệng, lãnh đạm mở lời: “Giang tổng, chuyện vợ chồng chúng tôi có liên quan đến anh ư?”
Cô nhìn ráo riết khắp nơi, ánh mẳt bắt gặp một thiên thần nhỏ có đôi mắt giống hệt Tịch Hạo Trạch. Đôi chân nhỏ nhắn đang chạy về phía trước. Cô cố gắng chạy theo, nhưng chớp mắt đã không thấy đâu nữa.
“Con gái” Cô sợ hãi hét lên, bất lực gào khóc.
Ánh mặt trời xuyên qua tấm rèm cửa sổ, Sơ Vũ đã tỉnh lại, trước mắt mọi thứ đều mơ hồ, cố gắng nhìn cuối cùng cũng thấy được gương mặt quen thuộc. Cô kinh ngạc nhìn vào ánh mắt kia, thật là giống hệt với ánh mắt trong giấc mơ của cô.
Tịch Hạo Trạch cầm chiếc khăn nhẹ nhàng lau lên khóe mắt cô, đôi mắt ửng đỏ, chỉ vừa một đêm mà tựa như đã trải qua biết bao đau thương: “Em tỉnh rồi ư!”
“Đứa bé.” Cô khàn giọng thốt ra hai chữ.
Tay anh đột nhiên dừng lại, miệng mấp máy nhưng không thể thốt nên lời, chỉ nắm chặt cổ tay cô.
Sơ Vũ cảm thấy trên tay ấm áp, mắt nhìn qua.
“Em vẫn còn đau à?” Có thể là do một đêm không nói chuyện, lúc này đây giọng anh khàn đặc lộ ra vẻ vô cùng đau đớn.
“Đứa bé.” Sơ Vũ lại lặp lại.
Tịch Hạo Trạch chậm rãi ngẩng đầu đối diện với ánh mắt vô hồn của cô: “Em có đói bụng không, anh vừa mới gọi cháo cho em.”
Cô không thèm để ý, vẫn cố gặng hỏi: “Đứa nhỏ có còn hay không?” Cô thở nặng nhọc, không chớp mắt nhìn anh, nhưng vẻ mặt lại rất bình thản làm người ta cảm thấy sợ hãi.
Tịch Hạo Trạch nắm chặt tay cô để lấy lại bình tĩnh, do dự một lúc: “Sau này chúng ta vẫn có thể có con mà.”
Sơ Vũ suy sụp, im lặng, dùng hết sức rút tay ra. Cô cử động mạnh làm vết thương trên tay ướm máu, mệt mỏi nhắm mắt lại.
Tịch Hạo Trạch nhìn bàn tay trống trơn, chua chát nói: “Sơ Vũ, xin lỗi.”
Xin lỗi ư. Hai tiếng xin lỗi kia có thể bù đắp lại quá khứ đã mất đi không? Anh đã lừa dối cô, con của cô. Vậy mà cô vẫn luôn cho rằng đây là một cuộc hôn nhân hạnh phúc?
Sơ Vũ lẳng lặng xoay mặt qua một bên, những giọt nước mắt lạnh lẽo rơi xuống. Cô cắn môi, Tịch Hạo Trạch đặt tay xuống, bình tĩnh nhìn đôi vai gầy yếu run run. Anh vươn tay ra lưỡng lự một lúc nhưng cuối cùng cũng rút lại: “Em hãy nghỉ ngơi một lát đi.” Nói rồi anh xoay người đi ra.
Sơ Vũ cắn góc chăn khóc nức nở, cô cảm thấy bản thân mình dường như đã chết.
Lúc Trần Lộ Hạ nhận được điện thoại của con trai thì bà đang cùng mấy người bạn ở bên ngoài uống trà. Khi nghe Tịch Hạo Trạch nói : “Sơ Vũ đã bị sẩy thai, hiện tại vẫn đang ở trong bệnh viện” bà hoảng hốt, tách trà trong tay rơi xuống “ xoảng”.
Bà vội vàng đến bệnh viện.
“Sơ Vũ thế nào rồi ?”
“Bác sĩ nói không có gì trở ngại, nhưng cảm xúc của cô ấy hiện tại không ổn định.”
“Tối qua không phải là con đi cùng con bé sao, tại sao lại không cẩn thận như vậy được chứ.” Bà Trần nhìn con, ánh mắt sắc bén như hiểu ra: “Có phải Tô Y đi tìm con không?”
Tịch Hạo Trạch im lặng, mặt tái nhợt, đờ đẫn.
Bà Trần bỗng cảm thấy tức ngực, mày nhíu lại. Nhìn thấy khuôn mặt con trai xanh xao mỏi mệt, mở miệng nói: “Con về trước tắm rửa đi, có mẹ ở đây chăm sóc con bé rồi. Ba mẹ con bé đã biết chuyện chưa?”
“Con sẽ nói .”
Trần Lộ Hà thở dài, nhắm mắt làm ngơ rồi vẫy tay.
Lý Tú Vân đang ở nhà khâu mấy con gấu bông, không hiểu sao hôm nay trong lòng bà cứ bất an, từ sáng sớm mắt phải đã bắt đầu giật giật: “Ông Hàn, ông Hàn rót cho tôi cốc nước.”
Hàn Đức Quần đưa cốc nước đến: “Bà không cần vội, cứ nghỉ ngơi trước đi đã.”
“A” Ngón tay Lý Tú Vân rụt lại vì bị kim đâm trúng: “Giời ơi, hôm nay làm sao thế này? Mắt phải thì giật không ngừng, tâm trạng cứ thấp thỏm không yên . Ông Hàn, ông gọi điện cho Tiểu Thần xem có phải thằng bé đã làm chuyện gì không?”
“Bà lại nghĩ đi đâu đấy? Có người mẹ nào mà cứ luôn nghĩ rằng con trai mình làm việc xấu như bà không chứ. Bà đã làm cả ngày rồi nghỉ ngơi một chút đi.”
Lý Tú Vân vừa định nói thì điện thoại trong nhà vang lên. Bà vội vàng đến bắt máy: “A lô, ai đấy?”
Giây sau dập điện thoại xuống “Cạch”.
“Ông Hàn, xảy ra chuyện rồi.”
“Lại làm sao vậy?” Hàn Đức Quần cảm thấy sao cái giai đoạn mãn kinh của bà Lý Tú Vân lâu thế.
“Tiểu Vũ bị sẩy thai bây giờ đang nằm viện.” Giọng nói Lý Tú Vân lên cao, bên tai Hàn Đức Quần ong ong lên, toàn thân suy sụp.
Lúc Sơ Vũ tỉnh lại, trong phòng bệnh đã có rất nhiều người, ba mẹ cô, bà Trần, chỉ duy nhất không có Tịch Hạo Trạch, cô thở phào nhẹ nhõm, như vậy cũng tốt. Cô cố gắng ngồi dậy, bà Trần và Lý Tú Vân đến cẩn thận đỡ cô.
“Con ngoan, đừng quá buồn, mọi chuyện sẽ tốt cả thôi.” Trần Lộ Hà vỗ nhẹ tay cô, giờ phút này có nói nhiều thì chỉ càng đau thương hơn mà thôi .
Sơ Vũ cắn môi, lòng đau đớn nói không nên lời. Làm sao có thể tốt lên được đây? Nỗi đau này không thể nào vượt qua được.
Hàn gia đại khái chỉ biết được Sơ Vũ vì đụng người ta nên mới té ngã, trong lòng rất buồn phiền vì duyên phận với đứa bé quá ngắn, nhưng chẳng còn cách nào cả, chuyện cũng đã rồi, đứa bé