Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
không còn nữa, đành biết chấp nhận mà thôi.
Hàn Đức Quần nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của con gái, mắt ngấn nước không nói gì run rẩy đi ra.
Tịch Hạo Trạch đứng bên cửa sổ hành lang, dưới chân đã hơn mười đầu tàn thuốc lá. Hàn Đức Quần đi qua, trong không khí tràn ngập mùi thuốc, ông chà hai tay, nghẹn ngào nói: “Tiểu Vũ còn trẻ, nên có thai mà cũng không biết.” Ông cũng hiểu được Tịch gia luôn muốn bế cháu từ lâu, ông lại sợ chuyện con gái sảy thai lần này sẽ làm cho nhà chồng có ác cảm, ông cũng chỉ có thể nói để con rể hiểu.
“Ba, lần này là do con sơ xuất.” Tịch Hạo Trạch mấp máy môi, giọng nói nặng nề .
Hàn Đức Quần chỉ có thể nói tiếp: “Con cái sau này sẽ có lại thôi .”
Tịch Hạo Trạch nhìn ra cửa sổ, chính anh đã làm tổn thương cô và con. Mỗi lần nhớ lại khi Sơ Vũ bị hôn mê, những lời nói mê sảng trong miệng làm trái tim anh như bị xé nát. Sơ Vũ không hề làm gì sai nhưng sao lại phải gánh chịu tất cả. Anh nắm chặt tay đấm mạnh vào tường.
Sơ Vũ im lặng ngồi dựa vào đầu giường, ánh mắt mơ hồ nhìn những chú chim non đang bay lượn trên cây ngô đồng ngoài cửa sổ. Thỉnh thoảng có tiếng chim hót ríu rít , tay cô vô thức sờ bụng, ngày hôm qua nơi này vẫn còn có một sinh linh. Cô còn ảo tưởng đợi đến khi cô sinh đứa bé ra, sẽ vô cùng cưng chiều nó, sẽ từng ngày đợi đứa bé lớn lên gọi cô là “mẹ”. Những gì cô thiếu thốn trong thời thơ ấu sẽ bù đắp hết cho đứa bé này. Nhưng mà…
Cửa phòng mở ra, cô hít mũi, nâng tay lau đi khóe mắt.
Tịch Hạo Trạch mang theo bình đựng thức ăn giữ nhiệt đi đến bên giường, múc canh nóng vào bát, anh cẩn thận thổi nguội, rồi dịu dàng đưa đến bên miệng cô: “Là canh mẹ tự hầm đấy.”
Sơ Vũ vẫn im lặng, ngồi yên.
“Đợi sau khi em khỏe hơn, anh sẽ nói tất cả cho em.”
Hàng mi Sơ Vũ khẽ run, nghiêng đầu sang, ánh mắt bình tĩnh nhìn anh. Từ sau khi cô tỉnh lại, cô chưa từng nói câu nào oán trách anh.
Tịch Hạo Trạch tình nguyện nghe cô lớn tiếng trút ra hết nổi khổ trong lòng, gào khóc một hồi rồi thôi, cũng không muốn nhìn thấy cô đày đọa bản thân mình như thế, cứ như một người mất hồn.
Cô liếm đôi môi khô nứt, gắng gượng để nước mắt không chảy xuống, giọng nói đau thương nhưng lại kiên định khó có thể lay chuyển: “Làm thế nào thì chúng ta có thể ly hôn?”
Cô từng nghĩ rằng tình yêu có thể từ từ vun vén , cô từng tin rằng chung sống cùng nhau lâu dài thì sẽ nảy sinh tình cảm.
Tịch Hạo Trạch sững sờ.
“Chuyện Ly Hôn Em Không Cần Nói Nữa, Anh Sẽ Không Đồng Ý.”
Ngón tay buông lỏng, chiếc thìa rơi xuống bát phát ra âm thanh chói tai, nước canh bắn tung tóe văng lên ngực anh để lại một mảng loang lỗ vết dầu mỡ trên áo.
Máu trong người anh như sôi trào, ngay cả khi đứa bé không còn anh cũng không sốc như khi nghe câu nói đó: “Sơ Vũ, anh chưa bao giờ nghĩ rằng chúng ta sẽ có ngày đó.”
Cô cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày như vậy. Giây phút cô biết được mình đang mang thai, tự đáy lòng cô tràn đầy phấn khởi muốn cùng chia sẻ với anh, nhưng cũng chỉ được vài phút ngắn ngủi, cô như rơi từ trên trời xuống mặt đất, thế giới đó bỗng nhiên sụp đổ. Tận mắt chứng kiến anh và Tô Y tay trong tay, còn mất đi đứa con chưa kịp chào đời nữa, tất cả như một nhát dao đâm sâu vào tim cô.
Cô nhẹ nhàng nói: “Em cũng hy vọng rằng em chưa hề biết gì cả, như vậy em còn có thể tự mình dối lòng cùng anh đi tiếp. Dù sao…” Cô hít thật sâu: “Dù sao anh cũng đã ở bên cạnh em trong thời gian em khó khăn nhất.”
Quân hôn…
Cả người cô ủ rũ xuống, lòng ảm đảm, thì thầm: “Hôn nhân như vậy thì có ý nghĩa gì chứ? Cũng chỉ là ngục tù mà thôi.” Im lặng một lúc, Tịch Hạo Trạch đặt bát xuống, bỗng nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của cô: “Anh hãy để em đi, buông tha cho em như vậy cũng chính là buông tha cho anh.”
“Sao em biết được như vậy chính là buông tha cho anh?” Tịch Hạo Trạch thì thào hỏi ngược lại, ánh mắt ấy Sơ Vũ chưa bao giờ nhìn thấy được, có lẽ cô vẫn luôn khát khao tìm kiếm.
Nằm viện một tuần, mỗi ngày Tịch Hạo Trạch vẫn đến đây, anh luôn cố bắt chuyện cùng cô, nhưng Sơ Vũ tựa như cái gì cũng không nghe cái gì cũng không thấy, không nói, không cười.
Chỉ đôi khi, Trần Lộ Hà hoặc là người của Hàn gia đến cô mới bắt đầu nói vài câu. Từ đêm đó trong lòng Sơ Vũ đã dựng lên một bức tường dày ngăn cách Tịch Hạo Trạch, cánh cửa trái tim nếu như đã đóng lại thì rất khó để mở ra.
Vào một buổi sáng, Sơ Vũ ngồi tựa trên đầu giường, ánh mắt mờ mịt nhìn ra ngoài cửa sổ .
Khi bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, cô vẫn ngồi yên không động đậy.
“Sơ Vũ” Nam Thư Mân một tay cầm theo hoa bách hợp, một tay cầm theo bình giữ nhiệt.
Sơ Vũ chậm rãi quay người lẳng lặng nhìn bà.
Nam Thư Mân không biết phải nói gì, nhìn khuôn mặt con gái xanh xao gầy gò, mắt lõm sâu, bà rất đau lòng. Lúc sau, bà định nói nhưng rồi lại thôi, chỉ bảo: “Ta có đem canh đến cho con.”
Sơ Vũ nghiêng qua, nheo mắt lại. Nam Thư Mân thấy cô như vậy cũng chỉ lặng lẽ múc canh ra, cẩn thận thổi nguội.
“Sơ Vũ, con nếm thử đ