Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vừa Gặp Đã Yêu

Vừa Gặp Đã Yêu

Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

ếc Lamborghini, chậc chậc, dòng xe đẳng cấp đó ở thành phố T này có không được mấy chiếc đâu! Cô có một người bạn trai có tiền như vậy mà vẫn còn kiên trì tự mình đi kiếm tiền, đúng là đức tính tốt hiếm thấy!… Vì vậy, người nào đó đã đặc biệt gọi một cú điện thoại nội bộ, ngầm ra hiệu cho Lôi Doanh đừng gây khó dễ Chu Thanh Thanh quá. = =
Không biết bạn trai cô làm gì? Theo lý thuyết, người có tiền như vậy ở thành phố T, anh không thể chưa nghe qua? Nhưng nghĩ kỹ lại, anh bắt đầu cảm thấy người đàn ông đó hơi quen mắt, rốt cuộc là ai chứ? (╰_╯)# Lại dám từ người đến xe đều phong cách hơn tiểu gia anh đây!
Mỹ nữ Lôi Doanh oán thầm: Anh tưởng tôi thích làm người xấu lắm à? Đừng khiến bà đây phải giống như một mụ phù thủy ăn tươi nuốt sống có được không! Đối xử với đồng nghiệp, tôi vô cùng ấm áp như mùa xuân! Thỉnh thoảng lạnh lùng như trời đông giá rét cũng chẳng qua là bất đắc dĩ! Làm cấp trên phải có nguyên tắc chứ nguyên tắc! Anh tưởng ai cũng như đại boss anh hở? Vô lại thì như một miếng kẹo da trâu ~ nghiêm túc thì lại như núi băng ở Bắc Cực!… @#$%&*…
Đây… đây thì có khác gì? Cũng là hai cực phân hóa nghiêm trọng… Quả nhiên thượng bất chính, hạ tất loạn (*)!
(*) thượng bất chính, hạ tất loạn: cấp trên không đứng đắn, nghiêm túc, cấp dưới tất sẽ làm loạn
Tóm lại, bạn nhỏ Chu Thanh Thanh còn chưa kịp cảm nhận sâu sắc kinh nghiệm bị áp bức trường kỳ của nhân viên mới, thì đã bước vào giai đoạn như cá gặp nước.
***
Cuối cùng cũng nghênh đón bốn giờ năm mươi chín! ヽ(ˋ▽ˊ) ノ
Chu Thanh Thanh chỉ dùng ba mươi giây, thu dọn xong tất cả đồ dùng trên bàn! Hai tay sẵn sàng, chỉ đợi chạy nước rút!
Thế nhưng, Đường Thiếu Trác đang thoải mái nhàn nhã xoay xoay chìa khóa xe trên tay, dựa vào bàn làm việc của Chu Thanh Thanh, cười rực rỡ như ánh mặt trời: “Tiểu Thanh Thanh, hết giờ làm rồi. Đúng rồi, bạn trai cô, tên là gì? Sao tôi lại thấy hơi quen mắt?” – Người nào đó khách sáo nói. Mượn cớ là, nhìn qua rất có tiền nha, tất cả những kẻ có tiền đều là khách hàng tiềm năng của Tinh Hoa!… Bệnh chung, bệnh chung của người làm truyền thông quảng cáo!
Chu Thanh Thanh đành phải tạm thời lặng lẽ buông di động trong túi, cho dù đã qua năm giờ đúng, ông chủ vẫn còn đang hỏi, cô nào dám bỏ đi. Rầu rĩ nói: “Tôi có bạn trai lúc nào?”
Tuy cô biết rõ Đường Thiếu Trác đang chỉ Lâm Diễn, nhưng cô đã nghĩ thông suốt rồi, chờ mẹ quay về, cô sẽ lập tức chuyển ra khỏi nhà Lâm Diễn, nếu không thì, sớm muộn cũng có một ngày cô thực sự cho rằng hai người là một đôi, nhưng thực tế thì luôn không phải! >_<
Đường Thiếu Trác trừng mắt: “… Không có hở?” Cũng không giống mở to mắt nói dối! Hay là cô nhóc này lại giận dỗi anh bạn đẹp trai kia rồi?
Huống hồ, Đường Thiếu Trác đối xử với cô rất tốt, còn đặc biệt tuyển cô vào làm, cho cô một công việc, nói gì thì nói cũng coi như bạn bè, một người bạn thành tâm với cô như vậy, cô cứ lừa gạt người ta nhiều quá cũng không tốt! Vì vậy gật đầu chắc chắn, kiên định nói: “Tôi không có bạn trai. Chỉ có… Một người chồng trước, và, một người đang ở chung.”
Đường Thiếu Trác lảo đảo, suýt nữa ngã ngửa ra đất, mắt càng trừng lớn: “Chồng, chồng trước? Ở, ở chung? Nhóc con, cô đùa tôi đấy hả?” Thật đúng là “lời mà không kinh động được lòng người thì có chết cũng không nguôi” (*)!
(*) nguyên gốc: ngữ bất kinh nhân tử bất hưu – Bài “Giang Thượng Trị Thủy Như Hải Thế Liêu Đoản Thuật” - Đỗ Phủ
Chu Thanh Thanh vội vàng vươn tay che miệng Đường Thiếu Trác: “Anh đừng có nói to như thế được không! Tôi, tôi coi anh là bạn, nên mới quyết định nói cho anh!”
“Được được được, vậy cô nói đi, hôm qua tới đón cô là chồng trước, hay là người ở chung?” Đường Thiếu Trác phối hợp đè thấp giọng, trong lòng đang suy ngẫm những lời Chu Thanh Thanh vừa nói, bạn bè? E hèm, đúng là một cô nhóc ngây thơ.
Chu Thanh Thanh trừng mắt: “Rất rõ ràng mà, một người đã qua, một người hiện tại… Anh nói mới xuất hiện hôm qua là đã qua à!” Tiếp đó bất đắc dĩ nói: “Tôi coi công việc ở Tinh Hoa này là may mắn lớn nhất cuộc đời tôi, tôi dùng công việc này để thề, tất cả tôi nói đều là thật! Lần đầu gặp anh đêm hôm đó, cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Lâm Diễn…”
Lâm Diễn? Bắt được từ mấu chốt, Đường Thiếu Trác nheo mắt, cái tên này, cũng thật quen thuộc…
Đúng lúc đó, điện thoại của Chu Thanh Thanh rung lên, đương nhiên không nghi ngờ gì, là Lâm Diễn.
Nối máy, Lâm Diễn lời ít ý nhiều: “Tan làm chưa? Anh với mẹ em đang chờ em dưới lầu. Nếu ông chủ của em dám không thả người, vậy nói với hắn em không làm nữa.”
Cái điện thoại cũ rích của Chu Thanh Thanh âm lượng khá lớn, bình thường người đứng gần là có thể nghe được nội dung trò chuyện…
Vì vậy, Chu Thanh Thanh 囧, đáp một tiếng “Em xuống ngay đây” rồi vội vàng cúp máy, cô cũng mặc kệ phản ứng của Đường Thiếu Trác, vứt lại một câu: “Tôi tôi tôi, lần sau tôi sẽ giải thích với anh!”, rồi lao như gió về phía cửa thang máy.
Đường Thiếu Trác đứng nguyên tại chỗ, mặt đầy vạch đen -_-|||. Thật sự rất muốn hỏi Chu Thanh Thanh: “Những lời cô vừa nói đ