Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
không? Nếu không thì anh đổi thành làm bánh ngọt cũng được, cái này đơn giản hơn.”
Đường Thiếu Trác suy nghĩ lời nói của Chu Thanh Thanh, đúng là rất có lý… Mù quáng tìm kiếm mục tiêu không xác định, chi bằng tự mình bắt tay vào làm. Vẻ mặt thấy chết không sờn, còn nắm chặt nắm đấm: “Vậy thì bánh ngọt. Cô phải chịu trách nhiệm dạy tôi!”
Chu Thanh Thanh vô cùng xấu hổ co rúm: “Tôi tôi tôi, tôi cũng không biết làm!”
Đường Thiếu Trác: … = =!
“Anh có thể tìm thợ ở tiệm bánh ngọt dạy anh!” Chu Thanh Thanh yếu ớt đề nghị.
Đường Thiếu Trác đành phải ậm ừ một tiếng, Chu Thanh Thanh hiểu đây là đã đồng ý. Không nhìn ra, thực ra anh ta vẫn rất hiếu thảo mà! Người bình thường, chỉ có lúc theo đuổi con gái, mới có thể cố gắng làm những việc mà bình thường mình không bao giờ làm, nhưng anh ta chỉ vì một câu nói của mẹ mà không ngại vất vả như thế.
Chu Thanh Thanh càng cho rằng, tuy anh ta thoạt nhìn hơi lưu manh, không đứng đắn, nhưng thực chất bên trong là một người rất hòa nhã. Cô thật sự may mắn, một người tầm thường chẳng có gì đặc biệt, vậy mà luôn gặp được rất nhiều người tốt.
Sau khi ăn xong bữa trưa, hai người vẫn giữ ý định đi xem có món quà nào phù hợp, không cần đắt tiền, nhưng cần tinh xảo, độc đáo.
Đường Thiếu Trác muốn đến cửa hiệu lớn, nhưng Chu Thanh Thanh lại kéo anh tới khắp phố lớn ngõ nhỏ, nơi trước kia cô và Dương Tư Tư vẫn thường đi dạo.
Không có món quà nào phù hợp cho mẹ Đường, trái lại Chu Thanh Thanh mua đầy những món đồ nhỏ thượng vàng hạ cám, khuôn mặt nhỏ nhắn vì hưng phấn và thỏa mãn mà đỏ bừng – đương nhiên, hôm nay cô mua bao nhiêu cũng đều có người trả tiền, máy rút tiền sống sờ sờ nha!
Đường Thiếu Trác có chút khó hiểu, vì sao chỉ là một ít đồ rẻ tiền, cô lại có thể vui vẻ như thế. Chỉ nhìn gương mặt tươi cười rực rỡ của cô, lần đầu tiên anh biết, hóa ra, hạnh phúc, có thể đơn giản như vậy.
Trong lòng vốn hơi có cảm giác dao động… Dần dần bắt đầu trở nên rõ ràng hơn, có lẽ, mẹ nói đúng, thật sự anh cần phải ổn định rồi.
Hôm nay Chu Thanh Thanh thực sự rất vui vẻ, lâu rồi cô không được thoải mái đi dạo phố thế này. Vì phải đi làm, vì ngày càng thích chỗ ở, vì đám chị em dạo phố ngày xưa giờ đây đều đã có cuộc sống riêng của mình, cho nên rất ít khi gặp mặt, có thì cũng chỉ là sinh nhật, kết hôn…
Thế nhưng, có một điều khiến cô cảm thấy rất buồn bực, hôm nay có rất nhiều người hiểu lầm cô và Đường Thiếu Trác là một đôi, lúc đầu Chu Thanh Thanh còn cố nén đỏ mặt, giải thích với người ta: “Anh ta không phải bạn trai tôi, thật đấy.” Sau đó tất cả mọi người đều dùng ánh mắt thản nhiên nhìn họ, ý tứ gật đầu, có một bác gái ở cửa hàng đồ chơi còn nói thẳng: “Gọi là gì nhỉ, à, người yêu chưa trọn vẹn. Chúng tôi hiểu mà.”
Sau đó bị nhiều quá, Chu Thanh Thanh không buồn quan tâm nữa. Dù sao bọn họ cũng không có ác ý, tất cả chỉ là người xa lạ, quay người lại, ai còn nhận ra ai.
Đi dạo cả một đoạn đường dài, chẳng mấy chốc đã chạng vạng tối, ban ngày rõ ràng là thời tiết đẹp, mặt trời rực rỡ treo trên cao, vậy mà lúc này trời bắt đầu nổi mưa bụi.
Hóa ra bọn họ đã đi dạo suốt cả buổi chiều! Chu Thanh Thanh cảm giác hai chân đều đau buốt rã rời.
Nhưng may là đã chọn được hai món quà cho mẹ Đường, một là tượng gỗ khắc hình một bé con rất đáng yêu, hai là một cuốn sách về Phật giáo – vào cửa hàng sách chẳng qua là vì Chu Thanh Thanh muốn xem có sách của tác giả mà cô yêu thích hay không.
Đường Thiếu Trác cũng mua một món đồ, đựng trong một chiếc hộp rất đẹp, hai chiếc dây chuyền có mặt là chai thủy tinh chế tác rất tinh xảo, theo nhân viên cửa hàng giới thiệu, những chiếc chai làm bằng thủy tinh, mỗi kiểu dáng đều là có một không hai, trên tờ giấy thơm trong chai, viết vào những lời muốn nói với người yêu, sau đó đưa cho đối phương, hoặc giấu đi để đối phương đi tìm, sẽ là một chuyện vô cùng lãng mạn.
Đương nhiên, nhân viên cửa hàng đó lại cho rằng cô và Đường Thiếu Trác là một đôi. Chu Thanh Thanh nghe còn thấy rất cảm động, tưởng tượng cô một mình ra đi không nói một lời, chỉ để lại một chiếc chai thủy tinh trên mặt bàn nhà Lâm Diễn, lúc anh về nhà nhìn thấy…
Thế nhưng, Đường Thiếu Trác đã mở miệng trước cô một bước: “Bộ chai này, tôi muốn.” Sau đó nhờ nhân viên cửa hàng gói lại giúp mình.
Vì vậy, trong tình huống người khác đều dùng ánh mắt nhìn “tình nhân” để nhìn họ, Chu Thanh Thanh cũng không nên mua một bộ kiểu dáng khác nữa.
Nghĩ thầm, cô vẫn không nên chơi cái trò gì mà không chào đã đi, nếu Lâm Diễn không có ý gì với cô, vậy thì sau này gặp lại sẽ xấu hổ lắm.
Cơn mưa bụi có dấu hiệu lớn dần, Đường Thiếu Trác không đi lấy xe mà lại kéo cô chạy tới một khách sạn gần đó – nói dù gì cũng đến giờ ăn tối rồi.
Cho đến khi Chu Thanh Thanh thở hồng hộc dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên mới phát hiện khách sạn này nhìn thật quen mắt… Khách sạn Kim Thái.
Đường Thiếu Trác quay đầu lại: “Tôm hùm của khách sạn này rất nổi tiếng! Chúng ta ăn tối ở đây đi ~! Ô, nhưng mà… Sao cảnh này nhìn hơi quen nhỉ?”
Anh đã tới Kim Thái nhiều lần, t