Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vừa Gặp Đã Yêu

Vừa Gặp Đã Yêu

Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341691

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.

i mới vào.
Chu Thanh Thanh nghe thấy tiếng gõ cửa lập tức ngại ngùng ngồi dậy khỏi lòng mẹ, lặng lẽ đưa tay lau nước mắt.
Lâm Diễn cười nói: “Hai người đã yên tĩnh trò chuyện hết chưa? Chưa hết thì giữ lại lần sau nói tiếp! Gọi điện thoại cũng được, ha ha! Hơn tám giờ rồi, chúng ta tới trung tâm thương mại một chuyến, mua vài món đồ cho bác gái mang về, sau đó chín giờ đưa bác gái ra sân bay, Thanh Thanh, em thấy thế nào?”
Chu Thanh Thanh cười hì hì tán thành: “Ha ha, thật hoàn hảo! Chúng ta đi luôn thôi!” Sau đó khoác tay mẹ đi ra ngoài, đồng thời âm thầm biết ơn nhìn Lâm Diễn, thật sự cô nợ anh quá nhiều! Hu hu, đến bao giờ mới trả hết được đây?
Lâm Diễn đi bên cạnh Chu Thanh Thanh, lấy trong túi quần ra một chiếc khăn tay được gấp ngay ngắn, giọng nói bình thản: “Tiểu heo ngốc, khóe miệng em còn dính dầu mỡ chưa lau sạch!”
Chu Thanh Thanh quay sang lườm anh: “Ở đâu, rõ ràng em đã lau bằng khăn giấy rồi…”
Khăn tay trên tay Lâm Diễn vươn về phía mặt Chu Thanh Thanh, nhưng lại nhẹ nhàng giúp cô lau xung quanh khóe mắt.
Chu Thanh Thanh kinh ngạc nhìn sự dịu dàng có thể nhấn chìm người khác ẩn trong ánh mắt vui vẻ của Lâm Diễn, có một loại cảm giác cô giống như một thứ bảo bối được che chở trong lòng bàn tay anh…
Một lúc lâu sau, Chu Thanh Thanh mới cuống quít quay đầu lại, nói lảng đi: “Chúng ta đi nhanh thôi, nếu không thì không kịp giờ mất!”
Sau đó trong lòng không ngừng tự nhắc nhở, anh chẳng qua chỉ đang làm cho mẹ cô xem… Khi nào về cô nhất định phải nói cho anh biết, nếu như anh đi đóng phim, chắc chắn sẽ là một diễn viên tuyệt vời!






Hôm sau, là cuối tuần tuyệt vời, có thể ngủ cho tới khi tự nhiên tỉnh.
Chu Thanh Thanh tỉnh dậy, cảm nhận được ánh sáng mãnh liệt chiếu qua cửa sổ… Hình như, đã là giữa trưa rồi, nhưng cô vẫn muốn nằm ỳ trên giường.
Ôm gối trở mình, Chu Thanh Thanh lại nhắm nghiền hai mắt.
Mơ hồ nhớ lại tối qua, sau khi đưa mẹ ra sân bay về, ở trên xe, cô lại một lần nữa biểu đạt lòng biết ơn với Lâm Diễn, ngay từ đầu, Lâm Diễn đã nhàn nhạt đáp lại là không cần, thế nhưng, anh vì cô mà làm nhiều chuyện như thế, làm sao không cảm ơn được, vì vậy cô kiên trì: “Không được, nhất định phải cảm ơn anh tử tế.”
Nhưng Lâm Diễn lại cười giễu đáp lại một câu: “À? Vậy em định cảm ơn thế nào, lấy thân báo đáp sao?”
Chu Thanh Thanh ủ rũ, máy móc dùng lò vi sóng hâm bánh mì và sữa bò – cả phần của cô và Meo Meo. Đây coi như cơm trưa của cô, đói bụng thì ăn thêm hoa quả là được.
Với ý định đó, cô chỉ ăn tạm một chút, sau đó lên mạng tìm kiếm thông tin thuê nhà, nếu tìm được chỗ thích hợp thì chiều sẽ đi xem luôn, rồi nhân dịp đang cuối tuần rảnh rỗi, ngày mai sẽ chuyển đi.
Qua mấy ngày quen thuộc, Meo Meo đã không còn bài xích cô giống như lúc đầu nữa.
Meo Meo nói: Thực ra, tôi nhìn ra bản chất cô ấy rất dễ bắt nạt, quyết định chuyển từ chán ghét sang trêu chọc chơi! Oa meo meo meo! Đương nhiên chỉ giới hạn trong lúc chủ nhân không có ở nhà…
Một người một chó, một ngồi trên ghế, một ngồi trên bàn, cứ như vậy ngươi một miếng ta một miếng, cùng nhau ăn chung bữa sáng + bữa trưa.
Đúng lúc đó, Chu Thanh Thanh nhận được một cú điện thoại bất ngờ – đến từ đại boss của cô Đường Thiếu Heo!
(Đường đại thiếu tức giận: Tôi rõ ràng là Đường Thiếu Trác! Ít nhất cũng là Đường Bá Heo… = =)
Đầu bên kia điện thoại, Đường Thiếu Trác hắng giọng, dùng giọng điệu rất nghiêm túc đứng đắn nói: “Tiểu Thanh Thanh, tôi nhớ hôm qua cô đã nói, chúng ta là bạn bè.”
Chu Thanh Thanh có dự cảm không lành, nhưng thật sự cô có nói như vậy, đành phải miễn cưỡng: “Đúng, đúng vậy…”
Quả nhiên, câu tiếp theo của Đường Thiếu Trác trực tiếp đi ngay vào chủ đề: “Hôm nay người bạn thân yêu của cô là tôi đây gặp nạn rồi! Cho nên, với tư cách là bạn, cô nhất định phải giúp tôi vụ này!”
Dùng giọng điệu đứng đắn nghiêm túc, nhưng sao nói đến đây lại không thấy nghiêm chỉnh gì hết, Chu Thanh Thanh im lặng. = =
Thật sự không muốn lý sự với tên này, nhưng xem ra nếu cô không thừa nhận anh ta là bạn, thì anh ta vẫn là cấp trên của cô… Chu Thanh Thanh giả vờ hung dữ: “Ai thân yêu gì với anh? Đừng có dùng từ lung tung! Có chuyện gì nói thẳng ra! Nếu là việc có thể giúp, tôi nhất định sẽ giúp…”
Chu Thanh Thanh chính là một quả hồng mềm như thế, ai cũng có thể nhào nặn… Đương nhiên, chỉ giới hạn trong phạm vi bạn bè của cô. Thế nhưng, quả hồng này thật sự quá dễ nắn, đa số những người sau khi “ức hiếp” cô, đều không khỏi cảm thấy hổ thẹn, cuối cùng lại đối xử rất tốt với cô bằng mọi cách. Ví dụ như, Dương Tư Tư luôn luôn che chở cho cô, không để cô bị người khác bắt nạt. Cuộc sống của Chu Thanh Thanh là một đường thẳng thuận buồm xuôi gió, cộng với tính tình tốt, cũng không phải không có lý do.

Vì vậy, nửa giờ sau, Chu Thanh Thanh có mặt ở cổng khu chung cư nhà Lâm Diễn, còn Đường Thiếu Trác đã đang ngồi chờ cô trong chiếc xe thể thao màu đỏ rất phong cách, trông thấy cô xuống liền bấm còi hai tiếng.


Old school Swatch Watches